Khi Cái “Gông” Bao Cấp Trở Lại: Từ Con Lợn Thời Trước Đến Miếng Vàng Thời Nay (Nhật Ký Yêu Nước)

Lịch sử thường lặp lại hai lần: lần đầu là bi kịch, và lần sau là trò hề. Nhưng ở Việt Nam, dưới bàn tay điều hành của Đảng Cộng sản, lịch sử dường như đang được “tái bản” một cách máy móc. Quyết định mới nhất về việc xử phạt nặng và tịch thu vàng miếng mua bán “trái phép” từ ngày 9/2 tới đây không khác gì một cú tát vào nền kinh tế thị trường, kéo giật cả dân tộc quay lại thời kỳ đồ đá của quản trị xã hội: Thời Bao Cấp.

Nỗi ám ảnh “Xin – Cho”: Từ con lợn đến chỉ vàng

Nhắc đến thời bao cấp, thế hệ cha ông vẫn còn rùng mình nhớ về những năm tháng mà quyền làm người bị thu hẹp vào một tờ phiếu thịt, phiếu gạo. Thời đó, một con lợn người dân nuôi trong chuồng không thuộc quyền sở hữu của họ; muốn mổ thịt phải xin phép chính quyền, muốn bán phải bán cho nhà nước. Con lợn thời ấy có “hộ khẩu”, có “thẻ Đảng”, và việc “giết thịt trái phép” tài sản của chính mình là một trọng tội.

Cứ ngỡ cái tư duy quản lý “cái gì không quản được thì cấm” ấy đã chết cùng với Đổi mới năm 1986. Nhưng không, năm 2026, cái bóng ma ấy lại hiện về dưới hình hài của những quy định về vàng. Vàng – tài sản tích lũy truyền đời, vật bảo đảm cuối cùng của người dân trước sự mất giá thê thảm của đồng tiền – giờ đây lại bị đặt dưới sự kiểm soát “nghẹt thở”. Mua bán vàng ngoài luồng không chỉ bị phạt tiền mà còn bị tịch thu.

Nhà nước muốn độc quyền vàng, cũng như ngày xưa họ muốn độc quyền từng bát gạo, miếng thịt. Sự độc tài không chỉ nằm ở súng đạn, mà nằm ở chỗ nó tước đi quyền tự chủ tài chính tối thiểu của người dân.

Văn minh nhân loại và sự thụt lùi của “Đặc sản Việt Nam”

Trong khi thế giới đang tiến tới giao dịch không biên giới, tiền mã hóa và tự do tài chính, thì tại Việt Nam, người dân đang bị đẩy vào một kịch bản quản lý “kiểu trại lính”. Đảng Cộng sản dường như vẫn chưa thoát khỏi cơn mộng du của chủ nghĩa kế hoạch hóa tập trung.

Họ dùng những mỹ từ như “ổn định kinh tế vĩ mô” hay “chống vàng hóa” để che đậy một sự thật trần trụi: Nhà nước đang thò tay vào túi tiền của dân. Việc cấm đoán và tịch thu vàng miếng không phải để giúp dân giàu lên, mà để buộc dòng tiền phải chảy vào hệ thống ngân hàng do họ kiểm soát, hoặc chí ít là để ngăn chặn việc người dân “bỏ phiếu bằng chân” – tháo chạy khỏi đồng tiền nội tệ đang bốc hơi giá trị.

Di sản của sự kìm kẹp: Con cháu sẽ nhìn lại thế nào?

Hãy tưởng tượng, 30 hay 40 năm sau, con cháu chúng ta sẽ đọc lại những dòng lịch sử của năm 2026. Chúng sẽ kinh ngạc hỏi: “Tại sao thời đó ông bà đi mua một miếng vàng bằng tiền mồ hôi nước mắt của mình mà lại bị công an bắt và tịch thu tài sản?”

Cũng như ngày nay chúng ta nhìn lại thời bao cấp với sự kinh tởm về sự phi lý – khi mà miếng ăn phải xin phép – thì đời sau cũng sẽ nhìn lại thời đại này như một nốt trầm nhục nhã của quyền tự do dân chủ. Sự độc tài đã chuyển hóa từ việc kiểm soát “dạ dày” sang kiểm soát “túi tiền”.

Sự phi lý không nằm ở bản thân miếng vàng, mà nằm ở hệ thống chính trị luôn coi người dân là đối tượng để “chăn dắt” thay vì là chủ nhân của đất nước. Một bộ máy chỉ biết dùng mệnh lệnh hành chính để bóp nghẹt các quy luật kinh tế tự nhiên thì sớm muộn cũng sẽ dẫn đến sự suy tàn.

Sự sợ hãi của những kẻ cầm quyền

Tại sao họ phải cấm? Tại sao họ phải tịch thu? Chỉ có một câu trả lời: Họ sợ. Họ sợ khi người dân nắm giữ vàng, người dân sẽ không còn phụ thuộc vào hệ thống tài chính đầy rủi ro của chế độ. Họ sợ sự tự do. Khi bạn sở hữu vàng, bạn có một phần tự do trong tay. Và đó là thứ mà một chế độ độc tài toàn trị không bao giờ muốn bạn có.

Chế độ cộng sản đang cố gắng xoay ngược bánh xe lịch sử, dùng những bài học thất bại của thế kỷ 20 để áp đặt lên một xã hội thế kỷ 21. Nhưng lịch sử đã chứng minh, không có một cái gông cùm nào, dù là gông cùm lên con lợn hay gông cùm lên miếng vàng, có thể tồn tại vĩnh viễn trước khát khao tự do và quyền làm chủ của con người.

Đừng để con cháu chúng ta phải sống lại thời bao cấp một lần nữa dưới những cái tên hoa mỹ hơn. Sự tỉnh thức là liều thuốc duy nhất để chặt đứt cái vòng luẩn quẩn của độc tài và nghèo nàn.

Nguồn : FB Nhật Ký Yêu Nước

(17/01/2026)

Việt Thắng

Việt Thắng

Phim “The general”, như tiếng thét uất nghẹn từ bên trong (Ls Đặng Đình Mạnh)

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu,…

11 giờ

Đại Hội 14 hạ màn: Điều gì đã thực sự quan trọng? (Chu Tuấn Anh)

Có một điều chúng ta đã phải đồng ý từ rất lâu là không thể…

2 ngày

Tình Trạng Sức Khoẻ Của Bà Cấn Thị Thêu và ông Nguyễn Năng Tĩnh

Chính quyền cộng sản quan niệm nhà tù là giai đoạn then chốt để đánh…

2 ngày

Gửi người quyền quý (Piter Nguyễn)

Hỡi ôi! Nước lụt ở trên cao, lở đất chết người, ấy điềm trời báo.…

3 ngày

Mỹ – Từ Bá Quyền Có Giới Hạn Đến Bá Quyền Không Giới Hạn ( Hoàng Quốc Dũng)

Kể từ khi bước vào Nhà Trắng, chủ nghĩa bá quyền của Mỹ không những…

3 ngày