Thể Chế Công An Trị Đang “Nhất Thể Hóa” Ba Nhánh Quyền Lực Như Thế Nào? (Trần Đức Thao)

Việt Nam chưa bao giờ thừa nhận tam quyền phân lập. Nay, khi hai ghế cao nhất đã “gom” vào một người, nhân sự Công an lan sâu vào bộ máy đảng/chính quyền, thì Bộ Công an lại đề nghị tiếp nhận cả thẩm quyền điều tra tội phạm trong hoạt động tư pháp. Vậy, những cơ chế kiểm soát ít ỏi sẽ còn bị xóa sổ đến mức nào?

Đã Đến Lúc Cần Một Chính Sách Nhân Đạo Đối Với Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa (Xuân Phong)

Hơn năm mươi năm sau chiến tranh, hòa giải không còn có thể chỉ được đo bằng số người trở về thăm quê hương, lượng kiều hối hay số dự án đầu tư. Thước đo khó hơn, nhưng chân thực hơn, là cách chúng ta đối xử với những người không còn gì để đóng góp ngoài chính số phận đau đớn của họ. Chăm lo cho những con người ấy không phải là nhượng bộ quá khứ. Đó là cách một quốc gia tự tin khẳng định rằng tương lai chung lớn hơn mọi chia rẽ đã qua. 

Đừng Làm Buồn Lòng Người Tranh Đấu Vì Chúng Ta (Đặng Đình Mạnh)

Nhìn lại, hơn 2 năm qua, tôi được đi nhiều, gặp gỡ nhiều cá nhân và tổ chức, nhưng vẫn chưa tự tin rằng mình hiểu biết hết về cộng đồng người Việt hải ngoại, điều tôi thấy có thể chỉ mới là lớp váng nổi trên bề mặt mà thôi. Nhưng khi tận mắt thấy những đội ngũ hoạt động bất vụ lợi bằng tiền bạc, thời gian, công sức của chính họ cho mục tiêu dân chủ hóa đất nước, tôi lạc quan tin rằng tiền đồ dân tộc mình còn sáng sủa lắm.

Cần Bao Nhiêu Chỉ Thị 07 Mới Dẹp Được “Kiêu Binh”? (Trần Đông A)

Lịch sử cho thấy, những xã hội phát triển bền vững không phải là những xã hội không có tranh luận, mà là những xã hội biết quản trị tranh luận bằng luật pháp thay vì bằng các chiến dịch. Muốn chấm dứt tình trạng “kiêu binh”, trước hết phải chấm dứt tư duy độc quyền chân lý. Chừng nào chân lý vẫn được mặc nhiên trao cho một nhóm người hoặc một hệ tư tưởng duy nhất, chừng đó sẽ còn những “cuộc săn lùng phù thủy”, những “vụ án văn chương” mới và những Chỉ thị 07 mới. 

Viết tiếp về ông Nguyễn Tường Thụy – Người yêu nước không theo định hướng (Phạm Thanh Nghiên)

Hồi Nguyễn Tường Thụy mới bị bắt, tôi từng viết vài dòng về ông và tự nhủ sẽ kể tiếp câu chuyện về con người bình dị, đáng mến ấy. Sáu năm trôi qua, ông đã lặng lẽ đi hết nửa chặng đường tù, lời hứa của tôi vẫn dang dở. Viết về những người mình quý mến, hay cảm thấy gần gũi, quả thật không dễ.

Đơn đề nghị khẩn cấp về trường hợp của bà Cấn Thị Thêu (Trịnh Thị Thảo)

Sáng ngày hôm nay 20/07/2026 tôi đã làm đơn “Đề nghị khẩn cấp” gửi các cơ quan gồm: Cục C10, trại giam số 5, VKSND Thanh Hoá, Bộ Công an, Thanh tra Bộ Công an để đề nghị đưa mẹ tôi Cấn Thị Thêu đang bị giam giữ oan ở trại 5 Thanh Hoá được đi khám chữa bệnh đúng chuyên khoa ở bệnh viện có đầy đủ trang thiết bị khám chữa bệnh.

Thịt Người: “Xích Lão Vệ Binh” Và “Giáo Phái An Ninh” (Nguyễn Hoàng Văn)

Người Việt hiện tại vốn đã bị xem là ác. Tuy nhiên cái ác này sẽ còn trầm trọng hơn khi, càng được giáo phái an ninh trọng dụng, đám chỉ điểm viên, đấu tố viên và khủng bố viên lão làng càng cậy vào tuổi tác và những khổ lao của mình để lộng hành. Con đường phát triển của đất nước, do đó, không chỉ bị ngáng trở bởi não trạng tiểu nông mà còn bị đè nén bởi đầu óc giáo phái.