Chức năng và nhiệm vụ của Tô Lâm là tìm kiếm và đàn áp những người có trí tuệ nhất, dũng cảm nhất trong nội bộ ĐCSVN. Đó cũng là lý do vì sao chất lượng nhân sự của ĐCSVN ngày càng xuống thấp. Nếu ĐCSVN còn chút sức sống thì một người như Tô Lâm không thể nào trở thành tổng bí thư.
Việt Hoàng
Không đầy một tuần nữa đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) sẽ tổ chức đại hội đảng toàn quốc lần thứ 14. Đây là chương trình hoạt động quan trọng của ĐCSVN. Đại hội này sẽ quyết định ai là lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN trong 5 năm tới.
6 tháng trước đây thì không một người Việt Nam nào đặt câu hỏi ai sẽ là tổng bí thư đảng trong đại hội 14 vì câu trả lời đã quá hiển nhiên: Tô Lâm. Tuy nhiên càng gần ngày đại hội 14 thì có một khuôn mặt ngày càng được nhắc đến nhiều hơn (thậm chí là ngay cả sau khi hội nghị trung ương 15 kết thúc với kết quả đồn đoán là Tô Lâm vẫn tiếp tục làm tổng bí thư), người đó là đương kim bộ trưởng quốc phòng, đại tướng Phan Văn Giang.
Chúng ta đều biết rằng đại hội đảng là việc riêng của ĐCSVN, một đội quân chiếm đóng người bản xứ. Tất cả những gì liên quan đến nhân sự của ĐCSVN đều là bí mật và người dân không được biết, không được bàn luận và không được có ý kiến gì. 95 triệu người Việt Nam không hề có bất cứ một vai trò hay quyết định gì trong vấn đề bổ nhiệm nhân sự của ĐCSVN.
Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên từ hơn 40 năm qua không đứng về bất cứ phe phái nào trong nội bộ ĐCSVN. Chúng tôi không ủng hộ bất cứ nhân vật nào của ĐCSVN. Dù vậy chúng tôi cho rằng người Việt Nam nên biết lãnh đạo ĐCSVN là ai và họ đã phá hoại đất nước như thế nào…
Trong bài viết này chúng tôi muốn điểm lại những thành tích vô tiền khoáng hậu của ông Tô Lâm, người đã lãnh đạo ĐCSVN từ sau đại hội 13 đến nay.
Ngay từ khi còn làm bộ trưởng bộ công an thì Tô Lâm đã gây ra hai vụ án chấn động nhân tâm là vụ tấn công vào xã Đồng Tâm, giết chết cụ Lê Đình Kình để lấy khu đất Đồng Sênh. Vụ thứ hai là khủng bố và bỏ tù gia đình bà Cấn Thị Thêu ở Dương Nội. Người con trai của bà là Trịnh Bá Phương vừa bị tuyên án lần hai, tổng cộng 21 năm tù và 5 năm quản chế vì tội danh “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước”.
Về đối ngoại Tô Lâm đã sang Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh gây khủng hoảng quan hệ Việt Nam và Đức. Trong một lần đến Vương quốc Anh, Tô Lâm đã ăn bò dát vàng tại một nhà hàng sang trọng. Sự kiện này đã gây chấn động dư luận Việt Nam và thế giới.
Nên biết Tô Lâm đã thực sự cầm quyền từ đại hội 13 sau khi loại bỏ ông Trần Quốc Vượng vào phút cuối và giữ ông Nguyễn Phú Trọng bệnh tật tiếp tục ở lại làm bù nhìn cho mình. Trong năm 2025 Tô Lâm đã có những quyết định gây điêu đứng cho người dân Việt Nam như sau:
– Tăng tiền phạt vi phạm giao thông với nghị định 168 với mức phạt cao nhất lên đến 70 triệu VND (Việt Nam đồng). Vượt đèn đỏ bị phạt từ 20-22 triệu. Đây là mức phạt cao nhất thế giới mà chỉ có Tô Lâm mới nghĩ ra được.
– Tăng giá thuế chuyển đổi từ đất nông nghiệp lên đất thổ cư 100%, dựa trên mức chênh lệch giữa giá đất ở và đất nông nghiệp. Điều đáng nói là hai mức giá này đều do chính quyền ‘qui định’. Một vụ việc gây xôn xao dư luận là một mảnh đất 300 mét vuông ở Vinh, Nghệ An có giá khoảng 3 tỉ VND nhưng phải đóng thuế chuyển đổi từ đất nông nghiệp lên đất thổ cư là 4,5 tỉ VND. Sau khi thấy người dân không có khả năng đóng mức thuế này thì ĐCSVN đã hạ giá xuống còn 30-50% từ năm 2026.
– Luật thuế thu nhập doanh nghiệp qui định từ 1/7/2025, nếu doanh thu trên 200 triệu/năm là phải nộp thuế thu nhập doanh nghiệp. Sau khi người dân phản đối thì chính quyền giảm xuống 500 triệu VND/năm. Điều đáng nói là không có quốc gia nào trên thế giới đánh thuế dựa trên doanh thu mà chỉ đánh thuế dựa trên thu nhập ròng sau khi đã trừ mọi chi phí. Không những thế mà tất cả các hộ kinh doanh nhỏ lẻ đều phải đôn lên thành doanh nghiệp tư nhân. Ngoài ra nhà nước còn qui định là mọi giao dịch kinh doanh đều phải có hóa đơn đầu ra lẫn đầu vào. Đây là điều bất khả thi đối với một nền kinh tế kém phát triển và nhỏ lẻ như Việt Nam.
– Gia tăng đầu tư công bằng cách in tiền ồ ạt. ĐCSVN đặt ra một chỉ tiêu hoang tưởng là tăng trưởng GDP năm 2025 phải trên 8% và sau đó sẽ là tăng trưởng hai con số. Để có thành tích này chính quyền đã gia tăng đầu tư công trong khi nền kinh tế đang rất khó khăn do ảnh hưởng của chính sách thuế quan bất thường của Donald Trump đối với thế giới. Trung Quốc đang trả giá vì đầu tư công bừa bãi và phát triển ngành bất động sản quá nóng. Hai công ty bất động sản hàng đầu của Trung Quốc là Evergrande và Country Garden đã phá sản vì vỡ nợ.
Cũng nên biết vài con số về tình trạng kinh tế Việt Nam. Trong 8 tháng đầu năm 2025 đã có 160.000 doanh nghiệp phá sản, tăng 19% so với năm 2024. Mỗi ngày có 270 cửa hàng ăn đóng cửa (tức là cứ 6 phút thì có một quán ăn đóng cửa. Tại Trung Quốc thì 1 phút có 7 quán ăn đóng cửa, một ngày là 8.800 quán ăn đóng cửa).
Ngoài ra chính quyền Tô Lâm đã quyết định cấm xe máy chạy bằng xăng từ giữa năm 2026 để chuyển sang xe điện. Đây là sự bức tử đối với nhiều người dân kiếm sống nhờ chiếc xe máy…
Chưa có khi nào mà ĐCSVN trở nên hung bạo và tàn nhẫn đối với những người bất đồng chính kiến như dưới thời Tô Lâm. Rất nhiều người đã từng lên tiếng phản biện chính quyền nay đã rút lui không còn hoạt động gì nữa nhưng vẫn bị bắt và xử những bản án rất nặng như Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Chí Tuyến, Nguyễn Vũ Bình, Huỳnh Ngọc Tuấn, Bùi Tuấn Lâm, Lê Hữu Minh Tuấn… Ngoài ra còn phải kể đến nhà báo Phạm Đoan Trang, bị kết án 9 năm tù sau khi bị an ninh đánh gãy chân. Anh Phạm Chí Dũng, một nhà báo tự do, từng là cựu sĩ quan an ninh của chế độ cũng bị kết án 15 năm tù. Mới nhất đây là Đỗ Văn Ngà (7 năm tù), Huỳnh Bảo Đức (6,5 năm tù), Phạm Quang Thiện (5,5 năm tù) và blogger Hoàng Thị Hồng Thái.
Tô Lâm cũng đã bắt giam 3 thành viên của Tập Hợp và một người trong số đó là Trần Khắc Đức đã bị đem ra xử hôm 21/11/2025. Phiên tòa này cũng như bao phiên tòa xử những người bất đồng chính kiến khác là thân nhân không được tham dự và kết quả đến giờ vẫn không được công bố. Có nhiều khả năng là bản án khá nặng vì Tô Lâm ngoài đàn áp và bắt bớ ra đâu có biết làm gì. Cũng cần biết rằng suốt 43 năm qua, ngay cả dưới thời Nguyễn Tấn Dũng hay Nguyễn Phú Trọng thì họ vẫn không đụng đến Tập Hợp vì họ ít nhiều cũng là những người hoạt động chính trị chuyên nghiệp, họ hiểu Tập Hợp không hề là mối đe dọa cho bất cứ ai. Tô Lâm là một kẻ ‘hữu dũng, vô mưu’ nên mới có thể hành động thô bạo và hồ đồ như vậy.
Như chúng tôi đã phân tích, tại đại hội 13 (25/1/2021), Tô Lâm đã làm một cuộc ‘đảo chính cung đình’ bằng cách loại bỏ người đã được chọn làm tổng bí thư là Trần Quốc Vượng bằng một hồ sơ tham nhũng (tất nhiên quan chức cộng sản nào mà không tham nhũng) sau đó giữ ông Nguyễn Phú Trọng lại làm tiếp nhiệm kỳ 3 bất chấp điều lệ đảng cộng sản qui định một người chỉ được làm tổng bí thư tối đa 2 nhiệm kỳ. Ông Trọng khi đó đã bị suy giảm sức khỏe nghiêm trọng, sau 2 năm bị đột quỵ trong một chuyến công tác tại Kiên Giang năm 2019.
Từ đó trở đi ông Trọng chỉ còn là chiếc bình phong che chắn cho Tô Lâm, mọi quyết định lớn nhỏ đều xuất phát từ Tô Lâm. Sức mạnh của Tô Lâm không đến từ trí tuệ hay bản lĩnh mà đến từ việc ông ta nắm được một ủy ban có tên là ‘Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng’. Ban này có quyền lực cao hơn cả bộ chính trị vì nó có quyền quyết định điều tra và truy tố bất cứ ai trong ĐCSVN. Tô Lâm đã dùng ủy ban này để loại bỏ 7 ủy viên Bộ chính trị và gần 30 ủy viên trung ương.
Tô Lâm cũng đã ‘Hưng Yên hóa’ và ‘công an hóa’ bộ máy chính quyền từ trung ương đến các tỉnh thành… Đây là một tai họa cho người dân và cho chính các đảng viên ĐCSVN vì công an chỉ quen ra lệnh và đàn áp chứ không quen thuyết phục và thỏa hiệp. Thuyết phục và thỏa hiệp là phẩm chất của những người làm chính trị.
Sau khi loại bỏ được tất cả những người có khả năng cạnh tranh với mình trong đảng để nắm giữ ghế tổng bí thư và chủ tịch nước (một thời gian) Tô Lâm đã tiến hành hai kế hoạch nổi bật là tinh giản biên chế và sáp nhập các tỉnh thành. ĐCSVN đã chi hơn 130.000 tỉ VND để cho gần 100.000 công chức về hưu sớm. Kế hoạch này nhanh chóng phá sản vì…hết tiền.
Kế hoạch sáp nhập các tỉnh thành của Tô Lâm đã, đang và sẽ gây ra nhiều hệ lụy khôn lường cho chính nội bộ ĐCSVN và người dân Việt Nam. Chỉ bằng một quyết định cá nhân vội vàng, thiếu suy nghĩ mà Tô Lâm đã xóa đi 30 tỉnh thành, từ 64 xuống còn 34. Điều này đồng nghĩa với hơn một nửa người dân Việt Nam mất…quê hương. Nên biết tình cảm của người Việt Nam dành cho đất nước không sâu đậm bằng tình cảm dành cho quê hương của mình. 30 tỉnh thành là bấy nhiêu trang sử, bấy nhiêu tình cảm của người dân Việt gắn liền với quê hương. Một ví dụ, Nam Định là một vùng đất gắn liền với lịch sử lâu đời của Việt Nam với triều đại nhà Trần, một triều đại phát triển rực rỡ trong lịch sử Việt Nam. Nay Nam Định đã bị Tô Lâm xóa tên, thử hỏi người dân Nam Định nào không đau lòng.
Việc sáp nhập các tỉnh thành một cách vội vã và cẩu thả còn để lại một hậu quả vô cùng nghiêm trọng đó là sự tê liệt của các tỉnh thành mới sau khi sáp nhập. Nó cũng gây ra một sự bất mãn cao độ cho chính nội bộ ĐCSVN. Rất dễ để hình dung cảnh các quan chức của các tỉnh bị sáp nhập phải đi làm cách nhà hàng trăm cây số, bao nhiêu là phiền phức nảy sinh như quan hệ gia đình, nơi ăn chốn ở mới. Không những thế những cán bộ này sẽ bị phân biệt đối xử như là công chức loại hai, chỉ biết ngồi chơi xơi nước, không được phân công công việc cụ thể nhất là những công việc béo bở nhiều bổng lộc vì tình trạng ‘ma cũ bắt nạt ma mới’. Trong khi đó, trước đây, ở địa phương cũ họ là những ông vua con, có thể ‘hô mây gọi gió’. Bất mãn và xung khắc nội bộ là điều khó tránh khỏi.
Tất nhiên phản ứng của họ sẽ là bất hợp tác, cứ sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về. Công việc cứ để người khác lo và điều này dẫn đến sự tê liệt của các bộ máy hành chính các tỉnh mới sáp nhập. Hậu quả người dân lãnh đủ. Các thủ tục hành chính đều đình trệ vì không có người làm. Khoảng cách hàng trăm cây số cũng khiến cho người dân khốn đốn khi cần làm các thủ tục giấy tờ. Trước đây tình trạng quá tải ở các tỉnh thành đã rất cao giờ nó còn nghiêm trọng hơn vì rất nhiều việc dồn vào một nơi nhưng không ai giải quyết. Sự trao đổi thông tin giữa các tỉnh thành cũng bị gián đoạn gây ra nhiều hệ lụy bi thảm cho người dân, các trận lũ lụt xảy ra năm qua và hậu quả kinh hoàng của chúng cho thấy sự tê liệt của các cấp chính quyền mới sau khi sáp nhập tỉnh thành.
Tất cả những ‘thành tích’ vô tiền khoáng hậu đó đều đến từ Tô Lâm, một người xuất thân từ công an. Trong bộ công an có nhiều phòng ban với những chức năng khác nhau, có người tốt người xấu, nhưng Tô Lâm xuất thân từ một nơi có thể nói là vô đạo đức, vô lương tâm nhất đó là: Cục Bảo vệ an ninh chính trị nội bộ. Chức năng và nhiệm vụ của Tô Lâm là tìm kiếm và đàn áp những người có trí tuệ nhất, dũng cảm nhất trong nội bộ ĐCSVN. Đó cũng là lý do vì sao chất lượng nhân sự của ĐCSVN ngày càng xuống thấp. Nếu ĐCSVN còn chút sức sống thì một người như Tô Lâm không thể nào trở thành tổng bí thư.
Tuy nhiên dù Tô Lâm hay ai trở thành tổng bí thư thì số phận của ĐCSVN cũng không vì thế mà khác đi. Theo phân tích và nhận định của anh em Tập Hợp thì ĐCSVN đã đi đến giai đoạn cuối của tiến trình cáo chung. Vấn đề chỉ là cáo chung trong hòa bình và trật tự hay trong bạo loạn và đổ vỡ. Với Tô Lâm thì khả năng cao là ĐCSVN sẽ cáo chung trong bạo lực và hỗn loạn.
Tổ chức chính trị là một sinh vật đặc biệt, nó coi như đã chết khi không còn lý tưởng và sự đồng thuận trong tổ chức. Không ai có thể cứu được một tổ chức chính trị đã chết. Một tổ chức chính trị chỉ có thể thay thế bởi một tổ chức chính trị chứ không phải một cá nhân. Đó cũng là lý do quan trọng để người Việt Nam ủng hộ cho một tổ chức chính trị dân chủ đối lập thay vì các nhân sĩ.
Việt Hoàng
(14/1/2025)
Việt Nam đang đối diện với năm nghịch lý nội tại: phát triển nhanh nhưng…
Sau 13 kỳ Đại hội, đất nước đã đạt được một số thành tích bề…
Sự mở rộng đế quốc có xu hướng chuyển thành sự dàn trải đế quốc…
Nhiều người Việt ủng hộ Trump không phải vì ông đại diện cho dân chủ.…
Nhiều người Việt nói yêu dân chủ, nhưng lại mê quyền lực hơn mê luật.…
Cho đến thời điểm này, Tập hợp Dân chủ Đa nguyên ghi nhận có 442…