Một suy nghĩ nhỏ ngày cuối tháng 7… (Chu Tuấn Anh)

Tháng bảy mùa mưa vẫn chưa dứt, đôi khi đứng giữa khoảng không mênh mông mà những cơn mưa xa bên kia thung lũng, hay những màn sương làm cho người ta chẳng nhìn thấy gì. Nhưng những khoảnh khắc hiếm hoi khi trời quang, những ngọn núi phía bên kia biên giới hiện lên rất rõ. Quê hương vẫn đang ở đó.

Có đôi khi tôi vẫn nhớ về Việt Nam, những ngày tháng còn ở Hà Nội, thực ra cuộc sống đó cũng chẳng tốt hơn bây giờ, nhưng tôi đi trên con đường của quê hương, dẫu xấu đẹp, thẳng tắp hay quanh co vẫn là con đường quê hương. Con đường vẫn sẽ dẫn về trái tim của thành phố dù mình không nhớ tên, cũng chẳng biết mặt phố, cứ đi là sẽ tới. Còn bây giờ ở bên kia biên giới cũng chỉ có một con đường, một lối quay trở về Việt Nam, còn lối kia dẫn đến một thành phố nhỏ của Nam Lào, nơi người ta đến và đi để trung chuyển ra khỏi Lào chứ không ở lại. Một con đường đã không còn thể trở về, còn một con đường vẫn chưa đi. 

Nhiều đêm nghĩ đến lòng tôi chợt nặng trĩu khi trong tâm trí tôi chỉ quẩn quanh trong những con đường của địa lý. Nhưng lại nghĩ đến giấc mơ chung Việt Nam chỉ vẫn là giấc mơ, ngày lễ hoà giải của dân tộc vẫn chỉ là tương lai, dân chủ hoá vẫn còn là một triển vọng, tôi chợt nhận ra rằng còn có một con đường khác luôn tồn tại trong tâm tưởng và trái tim người đấu tranh, con đường dân chủ đa nguyên. Tôi vẫn sẽ đi tiếp con đường đó, vì đó là con đường Việt Nam duy nhất còn được đi tiếp và phải đi tiếp để đất nước có tương lai.

Trong lần những ngày có thể đi trên một con đường địa lý của Việt Nam trước khi rời đất nước mãi cho đến ngày có dân chủ, tôi có thấy hình bóng đất nước trong một số anh em, đồng bào an ninh đã làm việc với tôi, dù đáng buồn một số chà đạp lên hình dáng của đất nước. Nhưng trong thế giới quan của tôi, chưa bao giờ có thế lực thù địch giữa chúng ta, chỉ có ở đó những người anh em và đồng bào và một con người Việt Nam phổ quát trong mỗi và tất cả chúng ta. Tôi chưa bao giờ hy vọng ở các anh điều gì ngoài việc hãy nghĩ đến Việt Nam và một con người Việt Nam còn lầm lũi, có thể từng là nạn nhân của các anh trong mỗi quyết định của mình. Hãy đừng để chính chúng ta bị chà đạp thêm nữa!

Chu Tuấn Anh

(24/07/2025)

Việt Thắng

Việt Thắng

Hàng Không Mẫu Hạm Và Con Tàu Chìm: Phép Thử Chiến Lược Đối Với Ngoại Giao Việt Nam (Nguyễn Đình Thắng)

Liệu Việt Nam rồi đây có thể vượt lên trên một nền ngoại giao chủ…

2 ngày

Chuỗi Dài Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam : Tội Ác Không Kiện Trung Quốc Giành Chủ Quyền Biển Đông

Năm 2011, Philippines đệ đơn kiện Trung Quốc tại tòa án trọng tài quốc tế,…

3 ngày

Thơ Và Toán, Gỏi Lý Trưởng Và Nội Chiến Lạnh (Nguyễn Hoàng Văn)

“Cường quốc công an”, do đó, là một “cường quốc” của sự đố kỵ. Nó…

3 ngày

Luật lệ ư? Chúng tôi chẳng cần tới những thứ này! (Heinrich Wefing)

Chính quyền Donald Trump đang cố đánh sập Tòa án Hình sự Quốc tế như…

3 ngày

HRW kêu gọi Việt Nam huỷ cáo buộc đối với bà Hoàng Thị Hồng Thái

“Lời tuyên bố tôn trọng nhân quyền của chính phủ Việt Nam tại các diễn…

4 ngày

Facebooker Hoàng Thị Hồng Thái lĩnh 6 năm tù vì “chống nhà nước” (Lê Sáng)

Ngày 29/7, luật sư Lê Đình Việt đã viết trên Facebook cá nhân như sau:…

5 ngày