Hiền lành Đức sống khiêm nhường,
Yêu dân, yêu nước, yêu thương giống nòi.
Cha xa, gánh nặng trên đời,
Nuôi em khôn lớn, mẹ thời ấm yên.
Bà già yếu, Đức thảo hiền,
Hiếu trung một dạ, giữ liền nghĩa nhân.
Cõi lòng sáng tựa trăng ngân,
Chí cao bất khuất, vì dân hết mình.
Tham gia dựng mộng hòa bình,
Đa nguyên dân chủ, nghĩa tình khắp nơi.
Bạo quyền trói buộc thân người,
Nhưng tâm Đức vẫn sáng ngời như sao.
Một thời gian khổ, lao đao,
Hy sinh chẳng quản, tự hào Việt Nam.
Tấm gương hòa giải sáng ngời,
Anh hùng thời đại, tiếng vang muôn đời.
Trần Khánh Ân
(29/11/2024)
Bắt nguồn từ việc khai thác đất hiếm trái phép tại Myanmar, nồng độ thạch…
Không ai có quyền dùng máu của những người đã chết để buộc những người…
Cuốn sách này không nhằm kết tội một chế độ, cũng không nhằm bảo vệ…
Trong thời đại AI, khi mọi nguồn tư liệu đều có thể được truy cập…
Mùa xuân này, thế bế tắc trên chiến trường đã chuyển sang có lợi cho…