Cuộc chiến mở ra ở Trung Đông. Mở ra những nụ cười nở ra ở Điện Kremlin.
Tôi nghĩ ông Donald Tusk, Thủ tướng Ba Lan nói những gì đang diễn ra ở Trung Đông và hệ lụy của nó giống như món quà cho Vladimir Putin.
Chiến tranh Iran nổ ra. Thế giới quay đầu nhìn Trung Đông. Ukraine bỗng thành tin phụ. Một cuộc chiến chưa xong bị đẩy xuống cuối trang, nhường chỗ cho những quả tên lửa mới.
Những kiện hàng vũ khí vốn dĩ nên ở Kyiv thì nay lại bận rộn đáp xuống các căn cứ tại Trung Đông.
Putin chắc hẳn đang ngồi rung đùi ở Điện Kremlin, nhâm nhi vodka và xem như phim hành động miễn phí do Trump dàn dựng tại Eo biển Hormuz. Bởi mọi biến động đều đang xoay về phía có lợi cho ông ta.
Mỹ đánh Iran để trừng phạt, nhưng kết quả là lại tặng quà cho kinh tế Nga. Và hệ lụy giá dầu thế giới vọt lên, biến mỗi thùng dầu của Nga thành một xấp tiền tươi đổ vào ngân sách chiến tranh.
Trong cơn khủng hoảng dầu thế giới do Trump tạo ra, Mỹ đã phải nhắm mắt làm ngơ cho dầu Nga chảy ra thị trường thế giới. Nền kinh tế chiến tranh Nga trở lại nhịp thở đều hơn.
Một quốc gia sống bằng xuất khẩu năng lượng bỗng được Trump tiếp oxy đúng lúc.
Kẻ đồng hành của mọi đạo quân xâm lược là đạo đức xuống cấp. Tôi nhìn thấy đó là sự giao thoa tự nhiên giữa Trump và Putin.
Bởi khi Israel và Mỹ bắt đầu coi trường đại học và hạ tầng dân sinh là mục tiêu hợp lệ, thì ranh giới đạo đức giữa bảo vệ tự do và kẻ xâm lược không còn ranh giới.
Lời đe dọa “xóa sổ một nền văn minh” hay “đưa Iran về thời kỳ đồ đá” của Trump nghe chẳng khác gì bản sao lỗi của những tuyên bố từ Moscow. Chỉ khác chất giọng.
Hành động của Trump trở thành chiếc ‘máy giặt’ tẩy trắng tội ác cho Putin.
Israel tấn công hạ tầng. Mỹ nói đến mục tiêu chiến lược. Nga trước đó cũng nói những điều tương tự ở Ukraine.
Ngôn ngữ khác nhau. Logic giống nhau. Một bên gọi là tự vệ. Một bên gọi là an ninh. Nhưng kết quả thì đều là đổ nát.
Trump muốn kiềm chế Iran, nhưng lại giúp Nga mạnh hơn. Muốn bảo vệ trật tự, nhưng lại làm xói mòn chính thứ trật tự đó.
Iran không tự nhiên đi đến mức làm giàu uranium hôm nay. Nó bắt đầu từ lúc Mỹ rút khỏi thỏa thuận năm 2018.
Và eo biển Hormuz vốn tự do, cho đến khi Iran bị bom của Trump và Israel thả trên đầu.
Nền văn minh Ba Tư chưa bị xóa sổ, nhưng đang có một nền văn minh đang đánh mất niềm tin.
Rứa hỷ!
Võ Ngọc Ánh
(08/04/2026)
Bắt nguồn từ việc khai thác đất hiếm trái phép tại Myanmar, nồng độ thạch…
Không ai có quyền dùng máu của những người đã chết để buộc những người…
Cuốn sách này không nhằm kết tội một chế độ, cũng không nhằm bảo vệ…
Trong thời đại AI, khi mọi nguồn tư liệu đều có thể được truy cập…
Mùa xuân này, thế bế tắc trên chiến trường đã chuyển sang có lợi cho…