Lời cáo buộc chế độ thực dân Pháp có trở thành lời cáo buộc hôm nay? (Nhật Ngôn)


(VNTB) – Những điều mà bản Tuyên ngôn Độc lập 1945 từng dùng để lên án chế độ thực dân Pháp, lại đang hiện diện trong chính xã hội Việt Nam hiện tại.

Lịch sử luôn có những cách phản chiếu đầy trớ trêu. Khi lật lại bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 2/9/1945, người ta không khỏi giật mình trước những lời đanh thép cáo buộc chế độ thực dân Pháp. Thế nhưng, khi đối chiếu những dòng chữ ấy với thực tế đời sống xã hội Việt Nam suốt nhiều thập niên qua dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản, liệu những điều bị lên án trong quá khứ có thực sự biến mất, hay chúng chỉ được thay thế bằng một chiếc áo khoác mới?

Hãy xem người dân Việt Nam hôm nay thực sự đang sống như thế nào so với thời Pháp thuộc..

1. Quyền chính trị và Tự do dân chủ: “Tuyệt đối không cho dân ta một chút tự do nào”

Bản tuyên ngôn viết: “Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào. Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.

Nhìn vào thực tại, người dân có thực sự được hưởng các quyền chính trị cơ bản? 

– Độc quyền quyền lực: Nguyên tắc độc đảng được hiến định hóa tại điều 4 Hiến pháp hiện hành, triệt tiêu mọi cơ hội cạnh tranh chính trị lành mạnh hay quyền tự ứng cử tự do của công dân.

– Bóp nghẹt dư luận: Mạng lưới kiểm duyệt thông tin khổng lồ, Luật An ninh mạng, cùng các điều khoản mơ hồ như “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” (Điều 331 Bộ luật Hình sự) làm, tàng trữ, tuyên truyền, phát tán tài liệu, thông tin nhằm chống nhà nước (điều 117) đã trở thành chiếc vòng kim cô thắt chặt quyền tự do ngôn luận. Hàng trăm người đã bị tù đày bởi điều 117 và 331 chỉ vì họ dám lên tiếng phản biện, chỉ trích những bất cập trong các chính sách của nhà nước

– Định hướng dư luận: Thay vì giáo dục khai phóng để người dân tư duy độc lập, hệ thống giáo dục và truyền thông chính thống tập trung vào việc tuyên truyền một chiều, biến giáo dục và truyền thông thành phương tiện tuyên truyền nhồi sọ, ngu dân. Những tiếng nói phản biện ôn hòa, những đòi hỏi minh bạch đều dễ dàng bị quy chụp là “phản động” hoặc “thế lực thù địch”.

Dù được hiến định tại điều 25 Hiến pháp 2013, nhưng các quyền tự do biểu đạt, báo chí và hội họp gần như bị triệt tiêu.

2. Kinh tế và Thuế khóa:

Năm 1945, thế hệ đi trước lên án: “Chúng giữ độc quyền…, đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta trở nên bần cùng.”

Hôm nay, hãy nhìn vào cơ cấu nền kinh tế:

– Sở hữu đất đai và những bi kịch: 

Hiến pháp quy định “đất đai là sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu“. Khái niệm mơ hồ này đã tước đi quyền sở hữu tư nhân tối thượng của người dân đối với mảnh đất cha ông để lại. Những vụ cưỡng chế đất đai áp đặt với giá đền bù rẻ mạt để giao cho các tập đoàn tư bản thân hữu đã đẩy biết bao nông dân vào cảnh mất sinh kế, tạo nên làn sóng “dân oan” khiếu kiện kéo dài từ Nam chí Bắc. 

Không ai có thể quên bi kịch đầu tiên cải cách ruộng đất nhân danh cách mạng, nhân danh khẩu hiệu người cày có ruộng khiến cho hàng vạn người dân vô tội đã thiệt mạng và mất hết tài sản, đất đai.

– Rừng thuế và phí chồng chất: Người dân gánh trên vai hàng chục loại thuế, phí từ xăng dầu, cầu đường (BOT), cho đến thuế giá trị gia tăng trên từng nhu yếu phẩm hàng ngày. Đồng tiền mất giá do lạm phát và sự độc quyền trong các ngành then chốt như điện lực, xăng dầu khiến chi phí sinh hoạt ngày càng đắt đỏ.

– Thân phận người lao động: Công nhân tại các khu công nghiệp vẫn phải tăng ca kiệt sức với mức lương tối thiểu không đủ trang trải cuộc sống tại các đô thị lớn. Trong khi đó, các công đoàn độc lập bảo vệ quyền lợi thực chất cho người lao động vẫn chưa được phép hoạt động.

3. Vết sẹo lịch sử, từ những cuộc thanh trừng đến sự phủ nhận công lý:

Bản tuyên ngôn kêu gọi đấu tranh cho quyền sống và quyền bình đẳng. Thế nhưng, ngay từ những ngày đầu nắm quyền, lịch sử đã chứng kiến những trang tối tăm nhất khi chính quyền tổ chức các chiến dịch thanh trừng tàn khốc.

Chiến dịch Cải cách ruộng đất (1953–1956) là một minh chứng lịch sử đau đớn. Dưới khẩu hiệu phân chia giai cấp, hàng trăm ngàn người vô tội thuộc thành phần “trí, phú, địa, hào” đã bị đưa ra đấu tố, sỉ nhục và hành quyết mà không qua bất kỳ một quy trình xét xử công bằng, độc lập nào của tòa án nhân danh công lý. Những người từng có công đóng góp tiền của cho cách mạng như bà Nguyễn Thị Năm cũng không tránh khỏi số phận bi thảm.

Dù sau đó có những cuộc “sửa sai” và xin lỗi với những giọt nước mắt giả tạo muộn màng, nhưng sinh mạng của những người vô tội không thể sống lại. Vết thương chia rẽ dân tộc và sự đổ vỡ của các giá trị đạo đức truyền thống vẫn còn âm ỉ cho đến ngày nay.

Lời kết: Quyền sống và Quyền mưu cầu hạnh phúc “trên ti vi”

 “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

Đó là những lời mở đầu đẹp đẽ được trích dẫn trong bản Tuyên ngôn Độc lập 1945. Nhưng hơn 80 năm trôi qua, đối với tuyệt đại đa số người dân Việt Nam, những quyền ấy vẫn là một viễn cảnh xa vời. Quyền sống ở đâu khi vào bệnh viện mà không có tiền thì người dân chỉ có chờ chết!? 

Khi quyền sở hữu tài sản không được bảo hộ tuyệt đối, khi quyền tự do ngôn luận bị hình sự hóa, và khi người dân không có quyền lựa chọn người đại diện thực sự cho mình thông qua những cuộc bầu cử tự do, thì sự thịnh vượng chỉ thuộc về một nhóm lợi ích thiểu số. 

Một quốc gia chỉ thực sự độc lập và tự do khi từng người dân trong quốc gia đó được tôn trọng phẩm giá, được bảo vệ quyền lợi chính đáng và không phải sống trong nỗi sợ hãi mơ hồ trước quyền lực cai trị. Người dân Việt Nam ngày nay đã quay lại cuộc sống tồi tệ như  những gì mà bản tuyên ngôn độc lập 1945 đã lên án, tố cáo chế độ thực dân Pháp.

Nhật Ngôn

Nguồn: vietnamthoibao.org

Đỗ Lê Thường

Đỗ Lê Thường

Chuỗi Dài Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam : Tội Ác Cho Trung Quốc Chiếm Giữ Nơi Eo Thắt Miền Trung Việt Nam.

Ngày 6/4/2916, vùng biển khu kinh tế Vũng Áng bỗng dưng cá chết trôi dạt…

6 giờ

Thịt Người: “Xích Lão Vệ Binh” Và “Giáo Phái An Ninh” (Nguyễn Hoàng Văn)

Người Việt hiện tại vốn đã bị xem là ác. Tuy nhiên cái ác này…

6 giờ

Chúng tôi phỏng vấn người dân Gia Bình. Không có “đồng thuận cao” như tuyên truyền. (Hoàng Nam)

“Người dân chúng tôi bây giờ đang hoang mang, khốn khổ, khốn nạn lắm”, một…

2 ngày

Sài Gòn: Chiến Tranh, Hoà Bình Và Ước Mơ Của Tôi (Bùi Văn Phú)

Năm mươi năm qua, tôi theo dõi sinh hoạt chính trị và nhân quyền quê…

3 ngày

Lại nhớ lại, đúng 70 năm trước… (Thái Hạo)

Tháng 1/1956: Giai phẩm Mùa Xuân ra đời, do Lê Đạt và Hoàng Cầm chủ…

4 ngày