Tất cả đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam đều có quốc tịch Việt Nam, do đó thực ra đảng Cộng sản Việt Nam vẫn là một lực lượng Việt Nam. Tuy vậy, cách hành xử của họ càng ngày càng giống như của một lực lượng ngoại quốc, một sắc tộc riêng, một giai cấp quyền thế và tài phiệt tách biệt khỏi dân tộc Việt Nam.
Đó là một thực tế rất đáng buồn. Trên thực tế, không ai muốn gọi đảng Cộng sản là một lực lượng chiếm đóng cả. Anh em Tập hợp Dân chủ Đa nguyên, với lập trường hòa giải dân tộc và tinh thần dân chủ đa nguyên, càng không muốn gọi như vậy.
Nhưng phải giải thích như thế nào khi đảng Cộng sản ghi vào hiến pháp bắt Mặt trận tổ quốc phải do đảng Cộng sản chỉ huy và lãnh đạo? Khi họ bắt quân đội phải “trung” với họ và buộc công an phải “còn đảng còn mình”? Và giải thích như thế nào khi mọi chức vụ có vai trò chỉ huy, ra quyết định đều phải là đảng viên có chứng chỉ lý luận chính trị?
Phải giải thích như thế nào khi họ buộc tội nhiều người là chống nhà nước trong khi thực ra những người này chỉ phê phán riêng đảng cộng sản và cách đảng cộng sản điều hành nhà nước mà thôi? Và phải giải thích thế nào khi họ mới kết án 5 năm tù theo tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” đối với anh Phạm Văn Chính chỉ vì anh này phê bình cách làm ăn thiếu trách nhiệm của công ty Vinfast?
Đất nước và Nhà nước Việt Nam có còn là của người Việt Nam hay là của riêng đảng cộng sản, thậm chí của riêng công ty Vinfast?
Một điều chắc chắn, chính sách dành mọi đặc quyền và vai trò cho một số ít đảng viên và những tư bản bè đảng đã làm nản lòng tất cả những người có tấm lòng với đất nước. Chúng ta là một dân tộc đông đảo với 100 triệu dân với đầy đủ sự khéo léo, chăm chỉ và tinh anh. Nhưng đáng tiếc đa số đã không có tiếng nói đáng kể, không có không gian để thi thố, giúp đời giúp mình. Một tài nguyên lớn nhất, quan trọng nhất của đất nước đang bị lãng phí!
Nói như vậy không phải là để chia rẽ dân tộc. Nói đảng Cộng sản đang hành xử như một lực lượng chiếm đóng là để cảnh giác khối đảng viên, công chức, cán bộ, sĩ quan của chế độ về một hiện trạng rất nghiêm trọng của đất nước. Chúng ta dù khác biệt quan điểm đến mức nào đi chăng nữa cũng phải đồng ý với nhau rằng đất nước là của chung của người Việt Nam và Nhà nước Việt Nam cũng là phương tiện chung của tất cả mọi người. Nếu tình trạng Nhà nước và mọi tài sản quý giá của đất nước rơi dần vào tay một số ít người tiếp tục xảy ra mà không được đảo ngược một cách nhanh chóng, đất nước Việt Nam và tất cả chúng ta sẽ không còn tương lai và chờ đợi chúng ta là một sự hỗn loạn và tan vỡ vĩnh viễn.
Tổng hợp
(31/03/2026)
Bắt nguồn từ việc khai thác đất hiếm trái phép tại Myanmar, nồng độ thạch…
Không ai có quyền dùng máu của những người đã chết để buộc những người…
Cuốn sách này không nhằm kết tội một chế độ, cũng không nhằm bảo vệ…
Trong thời đại AI, khi mọi nguồn tư liệu đều có thể được truy cập…
Mùa xuân này, thế bế tắc trên chiến trường đã chuyển sang có lợi cho…