Chuỗi Dài Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam : Tội Ác Biến Phụ Nữ Việt Nam Thành Món Hàng Bán Sang Trung Quốc

Bài viết này là phần [part not set] / 40 trong loạt bài Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Từ 1945 Đến 2019

Bài viết “Món hàng đàn bà Việt Nam” của tác giả Phan Nguyên Luân tường thuật bài phóng sự chiếu trên đài truyền hình “France Television/France 2” tháng 10/2017. Bài phóng sự do đặc phái viên của Pháp thực hiện, đã làm phẫn nộ đồng bào Việt trong nước lẫn hải ngoại. Trước hết, người xem có cùng cảm xúc trái tim bị co thắt lại vì xót xa cho phận đàn bà Việt Nam sống dưới chế độ cộng sản Việt Nam. Chúng ta hãy nhìn lại dòng lịch sử Việt Nam, chưa có một triều đại nào từ thời lập quốc Việt Nam của Vua Hùng Vương đến ngày nay mà Phụ Nữ Việt Nam bị khinh rẻ một cách nhục nhã đến như vậy !

Một ngàn năm bị giặc Tàu đô hộ, người Phụ Nữ cũng không bị bán thân, đẩy ra hải ngoại làm tôi tớ như món hàng. Gần một trăm năm bị giặc Pháp đô hộ, phụ nữ vẫn bình yên sống. Những năm phát xít Nhật xâm chiếm, phụ nữ Việt Nam cũng không bần cùng. Hai mươi mốt năm chiến tranh trên lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa, phụ nữ Việt Nam, chẳng những không bị khinh miệt, mà còn nâng cao vị trí phụ nữ trong xã hội. Thế thì… tại sao Việt Nam sau 42 năm không còn tiếng súng, hòa bình trên khắp quê hương, mà người phụ nữ bị rao bán một cách nghiệt ngã tang thương ? Như vậy, chúng ta khẳng định cộng sản Việt Nam là thủ phạm bán nước, hại dân, đẩy đồng bào ra nước ngoài làm lao công để trừ nợ, và rao bán phụ nữ cho ngoại bang một cách tinh vi để thu lợi riêng.

Sau đây là bài phóng sự được chiếu trên đài truyền hình quốc gia Pháp, nói về chuyện tổ chức bán đàn bà Việt Nam cho dân Trung Quốc. Thú thực, tôi không dám coi hết, như không có đủ can đảm nhìn vết thương nhầy nhụa trên thân thể mình.

Phóng sự chiếu trên TV cùng ngày với đám tang ông Stéphane Hessel do Tổng thống Pháp chủ tọa, tác giả cuốn Indignez-vous ! (Hãy nổi giận). Nếu cùng với việc bán nước, chuyện bán đàn bà cho người Tàu không làm chúng ta nổi giận, chắc chúng ta sẽ chấp nhận bất cứ sự sỉ nhục nào.

Trước đây đã nhiều nhà báo viết về nạn buôn phụ nữ Việt Nam bán sang Tàu, như trên tờ Wall Street Journal đã kể câu chuyện một cô quê ở Nam Ðịnh bị bán sang Quảng Ðông. Cô phải sống ở một làng miền núi, bị gia đình chồng và cả hàng xóm của họ canh giữ nghiêm ngặt không cho trốn đi. Sau cố lén gửi được thư cho gia đình tại Việt Nam, rồi một người anh trai lặn lội đi tìm được làng cô ở và bày mưu cứu cô về. Năm 2004 hai tác giả Valerie Hudson và Andrea den Boer viết cuốn sách tiếng Anh mang tựa đề “Bare Branches” (Cành Trụi, dịch sát hai chữ Quang Côn), trình bày tình trạng nhiều đàn ông Trung Quốc ế vợ, do Nhà xuất bản Ðại học MIT in.

Bản tin loan báo chương trình Quang Côn, Les Branches esseulées, cho biết những “cô dâu” được “nhập cảng” qua Trung Quốc, trên nguyên tắc để làm vợ cho các “quang côn” -những cành cây trụi lá- nhưng họ được đem bán như bán nô lệ. Sớm muộn họ sẽ chạm mặt với thực tế phũ phàng, khác hẳn những gì được ông chồng tương lai hứa hẹn. Họ sẽ lao động cực nhọc ở các làng quê hẻo lánh, ngoài việc lo sinh đẻ. Nhiều cô dâu đã tìm đường trốn đi, nhiều cô đành chịu đựng số phận.

Hai nhà báo Patricia Wong và Gaël Caron bắt đầu chương trình với cảnh mua vợ của Xiao Lu tại vùng phụ cận Sài Gòn. Các “quang côn” được tập trung tại một khách sạn, họ bị ngăn cản không cho đi đâu, vì bọn lái buôn đã tịch thâu giấy thông hành của họ. Rồi họ được đi xem mặt hàng, là các cô gái Việt Nam tuổi ở 20. Một chuyến đi mua vợ như vậy tốn khoảng 5.000 đồng Euro, vào khoảng 8.000 đô-la Mỹ, những cô còn trinh được trả giá cao hơn. Giống như các siêu thị và cửa hàng bách hóa lớn ở Mỹ, khách tiêu thụ không hài lòng với các “món hàng” này có thể đem đổi lấy món hàng khác tương đương, “échangeable” trong nguyên văn. Bọn buôn người gồm cả người Tàu và người Việt.

Trong gian phòng khách sạn, nhà báo quay cảnh Xiao Lu gặp cô dâu tên là Thu Yến, một cô gái quê sợ sệt, nhút nhát. Hai người không thể nói chuyện gì với nhau cả vì ngôn ngữ bất đồng. Tất nhiên, không ai mở miệng nói đến chữ “yêu”. Mấy ngày sau, họ về làng của cô gái ở vùng đồng bằng sông Cửu Long làm lễ cưới, một nghi lễ không có giá trị pháp lý. Sau đám cưới, bà mối người Tàu tên là bà Vương (Wang) đưa cho Thu Yến thông hành với visa nhập cảnh Trung Quốc. Mấy ngày sau, Thu Yến về đến nhà chồng, ở một làng trong một thung lũng hẻo lánh, mọi người chung quanh nói thứ tiếng cô không hiểu được.

Chương trình ti vi trên đài France 2 chắc sẽ làm các khán giả người Pháp kinh ngạc. Nhưng đối với khán giả người Việt Nam là điều sỉ nhục. Trong lịch sử nước ta chưa bao giờ có cảnh phụ nữ được đem bày hàng để bán, với điều kiện “không hài lòng thì đổi” để tận tình phục vụ người tiêu thụ. Chỉ dưới chế độ “ưu việt” kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa hiện nay mới biến các cô gái thành hàng hóa xuất khẩu như vậy. Nhưng sau khi cảm thấy tủi nhục, người Việt Nam còn lo ngại nữa. Kiếp đàn bà của dân tộc Việt chúng ta dưới chế độ cộng sản, bị khinh bỉ rẻ rúng đến như vậy. Nhóm lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã làm cho tổ quốc mục ruỗng, và dân tộc trở thành nô lệ của họ !

*****

Với tôi, bản chất gian trá của Đảng cộng sản Việt Nam giữa lời nói với hành động trong giai đoạn lịch sử từ năm 1954 đến nay là năm 2018, như sau :

Nói giải phóng, nhưng thật sự họ là xâm lăng, vì nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa xua quân àn sang đánh chiếm nước Việt Nam cộng Hòa, phải nói là xâm lăng chớ sao gọi là nội chiến ?

Nói thống nhất, nhưng họ đã nhuộm đỏ toàn cõi Việt Nam theo lệnh của cộng sản quốc tế.

Nói nhân dân là chủ, cán bộ là đầy tớ”, nhưng thật ra nhân dân chỉ là một phương tiện lót đường cho họ nắm quyền lực mà thâu tóm tài sản.

Nói độc lập, nhưng họ quy lụy Trung Quốc.

Nói tự do, nhưng họ là độc tài chuyên chính.

Nói hạnh phúc, nhưng toàn dân như bị họ nhốt trong cái lồng.

Nói tự do ngôn luận, nhưng mọi người bị họ bịt mắt bịt tai bịt miệng.

Nói giáo dục khoa học, nhưng chỉ đào tạo những thế hệ thần dân để tuân lệnh đảng, và chết cho đảng. Mở miệng ra là khoa học kỹ thuật, nhưng sử dụng côn đồ và luật pháp rừng rú đàn áp người dân yêu nước chống Tàu lấn chiếm biển đảo.

Nói từ khi có đảng đến nay không còn người bóc lột người, câu này thì đúng. Rất đúng, vì không có người bóc lột người, mà hơn 40 năm qua chỉ có đảng bóc lột người dân một cách tàn tệ và toàn diện thôi. Không phải chỉ dân bị bóc lột, mà tổ quốc Việt Nam cũng bị họ bóc lột, đến nỗi da đầu của tổ quốc lở loét nhăn nhúm vì cộng sản Việt Nam tặng 789 cây số vuông dọc biên giới cho Tàu, bên trái mãng da đầu cũng bị cộng sản Việt Nam cắt đi 11.362 cây số vuông trên Vịnh Bắc Việt cho Tàu, và toàn thân Mẹ Việt Nam thì loang lỗ như tấm da beo, bởi Đảng cộng sản Việt Nam cho dân Trung Quốc lập những làng mạc riêng biệt trên khắp lãnh thổ Việt Nam”.

Và khi Đảng cộng sản Việt Nam nói đến quê hương dân tộc, thì họ nhân danh lãnh đạo để ngồi trên đầu Tổ Quốc với Nhân Dân.

Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Từ 1945 Đến 2019

Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Từ 1945 Đến 2019
Việt Thắng

Việt Thắng

Ngược Dòng Danube, Nghĩ Về Đất Nước Mình (Nguyễn Gia Kiểng)

Romania là nước mà người Việt Nam chúng ta cần quan sát kỹ. Trước đây…

11 giờ

Đừng Bắt Ký Ức Chạy Theo “Kỷ Nguyên Mới” (Bình Nguyên)

Paris không cần phá Khải Hoàn Môn để chứng minh nước Pháp đã đi qua…

11 giờ

Cụ bà 72 tuổi bị bắt vì ra Hà Nội kêu oan (RFA Tiếng Việt)

Trước đó, bà đã cầm khẩu hiệu tuần hành trên các con phố gần các…

12 giờ

KOL Summit 2026: Ai Kiến Tạo “Niềm Tin Số” ? (Trần Hùng)

Ngày 7/9/2026, hơn 1500 nghệ sĩ, KOL, KOC, nhà sáng tạo nội dung, chuyên gia,…

1 ngày

11/9 Sau 25 Năm: Khi Một Ngày Tưởng Niệm Cũng Không Đứng Ngoài Sự Phân Cực Của Nước Mỹ (Nguyễn Tiến Cường)

Nếu lễ tưởng niệm trở thành nơi người ta tranh luận xem ai được quyền…

2 ngày