Hòa bình, nhưng chiến tranh vẫn còn đó !
Ngay trước ngày Hiệp định Ngưng Bắn & Tái Lập Hòa Bình có hiệu lực (27/3/1973), các cơ quan đơn vị quân đội trên toàn quốc nói chung và Quân Trấn Sài Gòn nói riêng, được lệnh bảo vệ chặt chẽ các cơ quan đơn vị đến sau ngày thật sự “hòa bình”, vì bất cứ một cơ quan đơn vị nào mất vào tay cộng sản tính đến ngày 27/3/1973, có nghĩa là khu vực đó thuộc về quân cộng sản, điều mà báo chí gọi là “ngưng bắn da beo”. Cơ sở Cục Mãi Dịch chúng tôi có sân thượng ở tầng trên, một tuần lễ trước đó, nhất là đêm 26 rạng 27, những điểm canh gác trải đều trên sân thượng và trên các mái nhà, quan sát toàn bộ khu vực dân cư chung quanh, lực lượng chính bố trí cổng cơ quan và dọc theo đường Chi Lăng mặt trước, đề phòng quân đặc công cộng sản đột kích chiếm đóng. Hết thời gian “báo động”, tất cả yên tịnh.
Trong khi căn cứ Tống Lê Chân án ngữ trục giao liên của quân Việt Cộng nơi giáp ranh hai tỉnh Tây Ninh với Bình Dương do Tiểu đoàn 92 Biệt Động Quân trấn giữ, bị quân cộng sản bao vây từ ngày 10/05/1972 và liên tục tấn công, nhưng bọn chúng thất bại. Ngay sau khi Hiệp định có hiệu lực, quân cộng sản vẫn tiếp tục tấn công căn cứ Tống Lê Chân cũng như nhiều căn cứ khác. Sau 510 ngày giữ vững căn cứ, Tiểu đoàn 92 Biệt Động Quân được lệnh rút quân an toàn từ ngày 11/04/1974.
Rõ ràng là quân cộng sản không hề tôn trọng Hiệp định Paris, như đã từng không tôn trọng Hiệp định Genève ngày 20/7/1954 vậy.
(trích trong quyển Quê Hương & Quân Ngũ của tôi)
Tình hình quân sự vẫn tiếp diễn, đến khi nhuộm đỏ toàn cõi Việt Nam ngày 30/4/1975.
Bắt nguồn từ việc khai thác đất hiếm trái phép tại Myanmar, nồng độ thạch…
Không ai có quyền dùng máu của những người đã chết để buộc những người…
Cuốn sách này không nhằm kết tội một chế độ, cũng không nhằm bảo vệ…
Trong thời đại AI, khi mọi nguồn tư liệu đều có thể được truy cập…
Mùa xuân này, thế bế tắc trên chiến trường đã chuyển sang có lợi cho…