
Ngay trước, trong, và sau ngày 30/4/1975, hằng chục ngàn thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa đang điều trị trong Tổng Y Viện và cả hệ thống Quân Y Viện, Đảng cộng sản Việt Nam đã thể hiện lòng hận thù tột độ ngang qua hành động vô cùng tàn nhẫn khi ra lệnh quẵng tất cả anh em thương phế binh chúng tôi ra ngoài đường sau khi chiếm Việt Nam Cộng Hòa. Đây là lá thư viết vào cuối tháng 11/2013 của thương binh Phạm Trinh Viên đang điều trị tại Tổng Y Viện Cộng Hòa (Sài Gòn), hiện định cư ở Australia, gởi cho bạn Cường cùng khóa 4/72 Trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế Nha Trang, như lời than của Người Thương Binh thua trận, như sau :
Xin trích lá thư viết vào cuối tháng 11/2013 của Thương binh Phạm Trinh Viên từ Sydney (Australia), gởi bạn Cường (ở Mỹ) cùng khóa 4/72 sĩ quan trừ bị Trường Đồng Đế Nha Trang, để thấy sự tàn nhẫn của Đảng cộng sản Việt Nam ngay khi chiếm Việt Nam Cộng Hòa :
“…Sáng ngày 1/5/1975, từ trên lầu 3 khu tổng quát, tao đã chứng kiến bọn cộng sản Việt Nam chạy vào cổng Tổng Y Viện bằng 2 xe Jeep treo cờ Mặt Trận Giải Phóng, ngừng trước cửa văn phòng của Chỉ huy trưởng Tổng Y Viện Cộng Hòa, dẫn vị Y sĩ Chuẩn tướng (Phạm Hà Thanh. PB Hoa) lên xe Jeep và chở đi mất tiêu. Sau một thông báo bằng loa phát thanh, tất cả các thương bệnh binh Việt Nam Cộng Hòa phải rời khỏi bệnh viện trong thời hạn một ngày… Thế là một quang cảnh hoảng loạn đã xảy ra… Các thương bệnh binh Việt Nam Cộng Hòa, bạn nào còn đi được hoặc may mắn còn chút sức tàn, dắt díu các thương binh bạn khập khiễng rời khỏi nơi điều trị… Còn lại, là thương bệnh binh bị thương nặng, cảnh các bạn này rời đi mới chính là cảnh thê thảm nhất mà tao đã nhìn thấy trong suốt cuộc chiến chống cộng sản. Các bạn bò lê bò lết dưới đất, bông băng dính đầy máu mủ, quét trên mặt đất, dính đầy bùn đất, vết thương lở lói, máu mủ vẫn còn rỉ ra ngoài, nhưng tất cả đều cố gắng trong sự tuyệt vọng, cố bò lết từng tấc đất ra cổng Tổng Y Viện Cộng Hòa… Đến đây, tao thật không dám nghĩ đến cuộc sống của các bạn ấy ra sao, nếu như ra khỏi được Tổng Y Viện, và sống dưới một chế độ đầy thù hận… !”.
Nét nhìn này chỉ mới một Quân Y Viện, trong khi trên lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa có cả một hệ thống Quân Y Viện, cùng với một hệ thống bệnh viện và cơ sở y tế góp phần bảo vệ sức khỏe người dân, liệu bao nhiêu nước mắt mới dựng lại được “chân dung Thương Bệnh Binh & Bệnh Nhân Dân Sự” trong những ngày bất hạnh trên quê hương Việt Nam, trước kẻ chiến thắng mà nhà văn nữ cộng sản Việt Nam Dương Thu Hương gọi là “chế độ man rợ đã thắng chế độ văn minh ! Đây là sự hàm hồ của lịch sử !”.



