Trong những ngày đầu mùa hè năm 2026, cái nóng kinh khủng của tự nhiên cũng không thể so sánh được với sức nóng của một chính sách ảnh hưởng trực tiếp đến hơn 247 000 người dân đang sinh sống tại phạm vi trục đại lộ cảnh quan sông Hồng. Toàn bộ công trình thuộc phạm vi dự án bắt buộc phải giải tỏa để phục vụ cho một đại dự án được hứa hẹn sẽ thay đổi hoàn toàn bộ mặt của thủ đô Hà Nội. Chính quyền thông qua đội ngũ dư luận viên định hướng người dân mơ ước tới một “ kỳ tích sông Hồng”, Hà Nội sẽ có một cuộc lột xác vĩ đại như Hong Kong đã từng. Chính quyền bỏ qua những khó khăn của người dân phải di dời, xáo trộn toàn bộ về cuộc sống sinh hoạt của hơn 247 000 người dân, bỏ ngoài tai những bất đồng về việc đền bù giải phóng mặt bằng cho người dân chưa thỏa đáng, dự án được gấp rút triển khai một cách thần tốc bằng cách làm “ vừa chạy vừa xếp hàng” theo đúng tinh thần của công cuộc “ sắp xếp lại giang sơn”, “ cải cách bộ máy hành chính” như chính quyền Tô Lâm đã làm trước đó.
Với tư duy, cách nhìn đơn giản của một người suốt đời chỉ phục vụ trong lực lượng công an, việc ra mệnh lệnh và thực hiện mệnh lệnh một cách dứt khoát đã hằn sâu vào ADN của họ. Trong cương vị một người nắm vận mệnh quốc gia, các quyết định Tô Lâm đưa ra cũng rất nhanh, dứt khoát. Nhưng điều hành một quốc gia không giống như ra lệnh cho một đơn vị công an thực hiện một nhiệm vụ. Các chính sách phải được nghiên cứu một cách cẩn trọng vì một quyết định sai có thể ảnh hưởng đến cả triệu người. Chính sách phải được tham khảo ý kiến của các chuyên gia, phải đánh giá tác động và hiệu quả trước khi thực hiện. Vì thực hiện chính sách một cách vội vàng, với tư duy hời hợt các công cuộc “ sắp xếp lại giang sơn” và “ cải cách bộ máy hành chính” đã gây lãng phí của quốc gia hơn 170.000 tỷ đồng tiền đền bù cho cán bộ thuộc diện tinh giản, lãng phí hàng loạt các trụ sở công sau khi sáp nhập phải chuyển về vị trí mới, các trụ sở mới được sử dụng thì không đáp ứng được quy mô sẽ phải mở rộng, cơi nới. Cuộc sống công chức và gia đình bị đảo lộn khi có người phải đi làm cách nhà ở hàng trăm cây số, chi phí thay biển chỉ dẫn, địa giới, đường, biển hiệu cơ quan, trường học, bệnh viện … là một con số thực sự kinh khủng nếu nó được thống kê.
Thật mỉa lai là ông Tô Lâm đang giữ chức vụ trưởng ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực.
Ngoài lãng phí về tiền bạc, việc sáp nhập cơ học các tỉnh cũng gây đổ vỡ rất lớn về tâm hồn. Những người vốn sinh ra và lớn lên thì cái tên quê hương để gợi nhớ những kỷ niệm ấu thơ, niềm tự hào về quê hương mà họ vinh dự được là một phần của nó là một hình ảnh thiêng liêng khó có thể thay thế. Khai tử tên quê chính là giết chết một phần linh hồn của họ. Một quyết định vội vã, dứt khoát đã không đánh giá được hết những đổ vỡ tinh thần như thế mà nó đã được triển khai, và hậu quả sẽ còn để lại mãi về sau.
Hai “ thành tích” này đã là di sản mà chính quyền Tô Lâm để lại cho người dân Việt Nam, chúng ta không thể thay đổi quá khứ mà chỉ có thể chịu đựng nó. Bây giờ với tư duy, cách làm tương tự rồi sẽ lặp lại với dự án Trục đại lộ cảnh quan ven sông Hồng. Là một “ cú đấm thép” hay một “ kỳ tích sông Hồng” như truyền thông rêu rao có thể sẽ lặp lại cùng kịch bản. Không đánh giá hiệu quả, tác động, không tham khảo chuyên gia dự án có thể gặp phải những sai lầm mà một người như Tô Lâm không bao giờ đủ khả năng kiến thức để có thể nhìn nhận, đội ngũ cố vấn của ông ta cũng không đủ hoặc trí tuệ, tâm hồn, dũng cảm để có thể cảnh báo.
Chính quyền hi vọng rằng khi dự án này được xây dựng sẽ huy động được nguồn tiền nhàn rỗi trong dân. Nhưng thực tế niềm tin của người dân vào tương lai bất động sản ở Việt Nam đã hết. Giá nhà ở, chung cư tại các dự án lớn đã quá vô lý đến mức không một ai có thể tin là nó còn có thể sinh lời nữa. Các dấu hiệu khủng hoảng nhà đất ở Trung Quốc cũng khiến các nhà đầu tư lo ngại. Việt Nam là một bản sao của Trung Quốc, những gì đã xảy ra tại Trung Quốc sẽ sớm muộn xảy ra ở Việt Nam. Việc huy động tiền này sẽ thất bại vì tâm lý người dân đã thay đổi.
Điều hành một quốc gia là một việc làm hết sức khó khăn đòi hỏi nhiều trí tuệ mà một cá nhân không thể suy nghĩ thay cho cả đất nước. Đáng buồn cho đất nước ta là Tô Lâm lại thể hiện mình có những tính cách hoàn toàn không phù hợp cho một người có thể đảm đương chức vụ đó. Ngày nào còn những người có thể dùng quyền lực trấn áp toàn bộ bắt mọi người phải thực hiện những điều biết là tồi dở thì dân tộc còn trầm luân. Đất nước phải có một chính đảng cầm quyền có sinh hoạt một cách lành mạnh, có đối lập phản biện trên tinh thần xây dựng đất nước thì mới giảm bớt được những sai lầm từ chính sách, đảng cầm quyền không thể quyết bừa, quyết ẩu nếu còn muốn đắc cử. Một thể chế đang mơ ước như vậy chỉ có thể là dân chủ đa nguyên . Chỉ có quả quyết xây dựng thể chế dân chủ đa nguyên mới là con đường duy nhất của dân tộc nếu muốn tiến về phía tự do phát triển.
Nam An
(06/06/2026)
Đằng sau những con số phát triển vĩ mô rực rỡ là sự trống rỗng…
Nguyễn Duy Niệm không hề phản bội Đảng Cộng Sản. Trái lại anh thương nó…
Nhìn lại, hơn 2 năm qua, tôi được đi nhiều, gặp gỡ nhiều cá nhân…
Lịch sử cho thấy, những xã hội phát triển bền vững không phải là những…
Những tin tức mới đây qua liên quan đến những vụ truy tố liên với…
Đèo Hải Vân – một trong những kỳ quan thiên nhiên hùng vĩ nhất Việt…