Người dân có thể không quan tâm đến chính trị, nhưng chính trị luôn quan tâm đến người dân (Hoai Linh Ngoc Duong)


Rất nhiều người nói: “Tôi không quan tâm đến chính trị.”

Họ nói điều đó như thể chính trị là một thú vui xa xỉ của giới tinh hoa, là chuyện cãi cọ vô bổ trên truyền hình, là trò chơi quyền lực không liên quan đến đời sống thường ngày. Nhưng đó là một ảo tưởng nguy hiểm. Bởi người dân có thể quay lưng với chính trị, nhưng chính trị chưa bao giờ quay lưng với người dân.

Chính trị không hỏi bạn có thích nó hay không. Nó định đoạt giá xăng bạn đổ mỗi sáng, giá thực phẩm bạn mua trong siêu thị, tiền lãi căn nhà bạn đang trả góp, bảo hiểm y tế khi bạn ngã bệnh, ngôi trường con bạn theo học, và trong những thời khắc đen tối nhất, nó quyết định cả việc bạn có bị đưa vào chiến tranh hay không.

Không quan tâm không đồng nghĩa với đứng ngoài

Khi một người nói họ không quan tâm đến chính trị, họ thường nghĩ rằng mình đang đứng ngoài cuộc. Thực tế thì không. Không quan tâm chỉ có nghĩa là bạn trao quyền quyết định cuộc đời mình cho người khác – cho những kẻ quan tâm đến chính trị hơn bạn, có tổ chức hơn bạn, và sẵn sàng sử dụng quyền lực đó vì lợi ích của họ.

Lá phiếu bạn không đi bầu sẽ không biến mất. Nó được “thay thế” bằng lá phiếu của người khác. Và rất nhiều lần trong lịch sử, chính sự thờ ơ của đa số đã mở đường cho thiểu số cực đoan chiếm lấy quyền lực.

Chính trị luôn tìm đến từng ngóc ngách đời sống

Bạn có thể không đọc tin tức, không xem tranh luận, không theo dõi quốc hội. Nhưng chính trị vẫn âm thầm bước vào nhà bạn:

• Khi thuế tăng, bạn trả tiền nhiều hơn.

• Khi phúc lợi bị cắt, bạn là người mất lưới an toàn.

• Khi luật lao động bị nới lỏng, bạn là người yếu thế trước chủ doanh nghiệp.

• Khi luật pháp bị bẻ cong, bạn là người không còn được bảo vệ.

• Khi xung đột bị kích động, con bạn có thể là người phải ra chiến trường.

Chính trị không cần bạn quan tâm để tồn tại. Nhưng dân chủ thì cần.

Thờ ơ là mảnh đất màu mỡ cho độc đoán

Mọi chế độ độc đoán đều lớn lên trong cùng một môi trường: sự mệt mỏi và thờ ơ của người dân. Khi người ta chán nản, họ bắt đầu tin rằng “ai lên cũng vậy”, rằng “chính trị bẩn thỉu”, rằng “mình nhỏ bé không thay đổi được gì”. Và đúng lúc đó, quyền lực rơi vào tay những kẻ không hề nghĩ như vậy – những kẻ tin rất chắc rằng quyền lực là tất cả.

Không phải ngẫu nhiên mà các nhà độc tài luôn tìm cách làm người dân chán ghét chính trị, mất niềm tin vào bầu cử, coi thường luật pháp. Một xã hội thờ ơ là xã hội dễ cai trị nhất.

Quan tâm đến chính trị không phải để làm chính trị gia

Quan tâm đến chính trị không có nghĩa là bạn phải xuống đường mỗi ngày, hay trở thành nhà hoạt động. Nó đơn giản chỉ là:

• Hiểu ai đang quyết định thay bạn,

• Hiểu họ dựa trên luật nào, giá trị nào,

• Và hiểu hậu quả của những quyết định đó rơi vào ai.

Quan tâm đến chính trị là một hành vi tự vệ công dân.

Cái giá của sự thờ ơ luôn đến sau cùng

Lịch sử luôn công bằng theo cách tàn nhẫn: cái giá của sự thờ ơ không đến ngay lập tức, nhưng khi nó đến, nó đến cho tất cả – kể cả những người từng nghĩ rằng mình “đứng ngoài chính trị”.

Mất việc làm. Mất nhà cửa. Mất tự do. Mất tương lai của con cái. Và đôi khi, mất cả hòa bình.

Người dân có thể không quan tâm đến chính trị.

Nhưng chính trị thì luôn dõi theo từng người dân.

Và đến lúc nhận ra điều đó, thường là đã quá muộn để lựa chọn lại.

Hoai Linh Ngoc Duong

Nguồn: www.facebook.com

About the author