Ống Đồng Và Thùng Nhôm, Thử Trump Và Trump Thử (Nguyễn Hoàng Văn)

Với tôi, Trump chính là liều thuốc thử màu hiệu nghiệm nhất để nhìn rõ tư cách trí thức của những thành phần tinh hoa và học thuật Việt Nam. Phẩm chất tinh hoa không cho phép họ đầu hàng trước những trò mị dân bịp bợm. Tư cách học thuật không cho phép họ ngã lòng trước những nhà chính trị dân túy. Và tư cách trí thức không cho phép họ ủng hộ một kẻ vô sỉ, vô đạo đức và phản trí thức như viên tổng thống thứ 47 của nước Mỹ!

Nhìn Từ Marcel Aymé, Chỉ Có Khỉ Mới Cứu Nổi Trump? (Nguyễn Hoàng Văn)

Loài khỉ, theo Học thuyết tiến hóa, Theory of Evolution, là tiền thân của loài người. Làm người mà tự đẩy mình vào tình thế chỉ có khỉ mới cứu nổi, ắt phải là một kiểu thoái hóa hay phản tiến hóa. Liệu một trường hợp một tổng thống một siêu cường quốc cùng cái khối đông hò reo ủng hộ phía sau có đủ nghiêm trọng đến mức thúc đẩy giới khoa học thực sự hướng đến một Theory of De-evolution nghiêm túc hay không?

Trump Trăm Đáy (Hoàng Quốc Dũng)

Tôi có một thông điệp gửi tới những người bạn Mỹ của tôi. Tất cả những người bảo vệ tự do cần phải nỗ lực gấp đôi. Họ phải thuyết phục các nghị sĩ Cộng hòa trong Quốc hội, những người suốt đời tin vào tự do thương mại, vào các liên minh, vào trật tự thế giới, vào cuộc đấu tranh chống các chế độ toàn trị, rằng Trump đang làm hoen ố danh dự của họ.

Hội Đồng Hòa Bình Hay Hội Đồng Chiến Tranh? (Võ Ngọc Ánh) 

Khi trả lời báo chí Trump nói rằng, bản thân không bị ràng buộc bởi luật pháp quốc tế mà chỉ bởi “đạo đức cá nhân”. Ông tự phong mình thành một vị thần đứng trên mọi quy ước. Đây là kiểu quyền lực không biên giới. Hội đồng hòa bình vĩ đại hóa ra là nơi các quốc gia thành viên đang phải loay hoay trước đống lửa mà vị chủ tịch vừa nhen nhóm.

Im Lặng Trước Lãnh Đạo Cộng Sản Việt Nam, Ồn Ào Với Dân Chủ Mỹ (Võ Ngọc Ánh)

Mỗi khi lãnh đạo Việt Nam đặt chân xuống Mỹ, từ Tổng bí thư đến Chủ tịch nước, biểu ngữ dựng lên như nghi thức. Cờ phấp phới. Tiếng hô vang. Cảnh sát đứng canh. Đó gần như là sinh hoạt chính trị chủ chốt của một phần cộng đồng người Việt hải ngoại. Nhưng lần này khi Tô Lâm sang Mỹ, không còn thấy cờ vàng. Không có biểu ngữ. Không có tiếng loa. Sự thiếu vắng ấy đặt ra câu hỏi thú vị hơn cả một cuộc biểu tình.