Hàng Không Mẫu Hạm Và Con Tàu Chìm: Phép Thử Chiến Lược Đối Với Ngoại Giao Việt Nam (Nguyễn Đình Thắng)

Liệu Việt Nam rồi đây có thể vượt lên trên một nền ngoại giao chủ yếu tập trung vào việc cân bằng các quan hệ đối ngoại để tiến tới điều có thể gọi là “ngoại giao thức thời” — một nền ngoại giao không chỉ biết thích ứng với những biến động địa chính trị, mà còn đủ khả năng nhận diện sớm những chuyển dịch của lịch sử để từ đó định hình chiến lược quốc gia?

Việt – Ấn Với “Đối Tác Chiến Lược Toàn Diện Tăng Cường” (ECSP): Làm Cho Rõ Mặt Đôi Ta.. (Đinh Hoàng Thắng)

Ấn Độ cần Việt Nam để đi sâu hơn vào Đông Nam Á và Biển Đông; Việt Nam cần Ấn Độ để đa dạng hóa đối tác chiến lược và tránh bị khóa chặt trong cạnh tranh Mỹ – Trung. Còn Trung Quốc, dù không được nhắc tên quá nhiều, thực chất lại là chiếc bóng hiện diện trong toàn bộ logic của câu chuyện này.

Biện Chứng Của Trật Tự Thế Giới Và Ảo Tưởng Nhận Thức: Từ Mở Rộng Tư Bản Đến Phân Cực Xã Hội (Lê Phi)

Khi nhìn lại toàn bộ tiến trình – từ sự mở rộng của CNTB, qua những thử nghiệm XHCN, đến các mô hình lai ghép và sự phân mảnh hậu toàn cầu hóa – một điều trở nên rõ ràng: trật tự thế giới không bao giờ là một cấu trúc hoàn tất. Nó luôn ở trạng thái chuyển tiếp, luôn bị định hình lại bởi những mâu thuẫn nội tại và những lực đẩy lịch sử.

Trump, Groenland và Châu Âu – Từ căng thẳng địa–chính trị, đến trật tự thế giới mới… (Hoàng Quốc Dũng)

Lịch sử chứng minh: ngay cả một người tốt, nếu được trao độc quyền và không có kiểm soát, cũng dễ trở thành độc tài. Huống chi một siêu cường. Thế giới không cần một quốc gia “làm cha làm mẹ”, mà cần luật lệ chung để mọi quốc gia(mạnh hay yếu) đều bị giới hạn và có chịu trách nhiệm.