Việt – Ấn Với “Đối Tác Chiến Lược Toàn Diện Tăng Cường” (ECSP): Làm Cho Rõ Mặt Đôi Ta.. (Đinh Hoàng Thắng)

Ấn Độ cần Việt Nam để đi sâu hơn vào Đông Nam Á và Biển Đông; Việt Nam cần Ấn Độ để đa dạng hóa đối tác chiến lược và tránh bị khóa chặt trong cạnh tranh Mỹ – Trung. Còn Trung Quốc, dù không được nhắc tên quá nhiều, thực chất lại là chiếc bóng hiện diện trong toàn bộ logic của câu chuyện này.

Hai Biểu Tượng Và Hai Hệ Quy Chiếu Không Hội Tụ (Lê Phi)

Các nghiên cứu về cải cách thể chế và quan hệ quốc tế thường phát triển theo hai quỹ đạo tương đối độc lập. Một bên, kinh tế chính trị học tập trung vào động lực nội tại của cải cách, nhấn mạnh vai trò của cấu trúc quyền lực và phân bổ lợi ích. Bên kia, quan hệ quốc tế – đặc biệt trong truyền thống hiện thực – phân tích hành vi của quốc gia thông qua lăng kính lợi ích chiến lược và cân bằng quyền lực. Tuy nhiên, trong bối cảnh toàn cầu hóa, hai quỹ đạo này không còn tách biệt mà ngày càng chồng lấn.

“Chính Trị Thị Trường” – Tại Sao Không? (Đinh Hoàng Thắng)

Ý tưởng “chính trị như thị trường” trước hết là một phép ẩn dụ. Nó giúp hình dung một khả năng: rằng các chính sách có thể được lựa chọn thông qua một hình thức cạnh tranh nào đó, thay vì chỉ thông qua các cơ chế nội bộ đảng và chính quyền. Nhưng khi chuyển từ ẩn dụ sang thực tế, vấn đề trở nên phức tạp hơn rất nhiều, bởi nó liên quan đến những đánh đổi giữa hiệu quả và ổn định, giữa đổi mới và kiểm soát. 

“Gen Toàn Trị” Và Hội Chứng Tự Mâu Thuẫn (Trần Hùng)

“Gen toàn trị” không chỉ là mong muốn kiểm soát xã hội, mà còn là cách tư duy đặt quyền lực lên trên tính nhất quán của pháp quyền. Hội chứng tự mâu thuẫn xuất hiện khi cùng lúc nói đến cải cách, nhưng lại thiết kế chính sách theo hướng gia tăng kiểm soát; nói đến pháp quyền, nhưng để hành pháp vượt khung lập pháp; nói đến phục vụ dân, nhưng tạo ra những điểm nghẽn hành chính do chính những quy định “tréo giò” của chính quyền dựng lên.

Chính Sách Đối Ngoại Dưới Thời Tô Lâm: Ngoại Giao Thực Dụng Tăng Tốc Qua Chuyến Thăm Trung Quốc Tháng 4/2026 (Lê Phi)

Từ trường hợp chuyến thăm tháng 4/2026, có thể rút ra một nhận định rộng hơn về bản chất của ổn định trong bối cảnh hiện nay. Ổn định không còn là một trạng thái tĩnh cần được duy trì bằng cách tránh rủi ro, mà là kết quả của một quá trình hành động liên tục, trong đó các quyết định được đưa ra nhanh hơn, các chính sách được tích hợp chặt chẽ hơn và các mối quan hệ quốc tế được khai thác linh hoạt hơn.

Phạm Đình Trọng: Từ Bầu Cử Quốc Hội Hungary 12.4.2026, Lại Liên Tưởng Đến Bầu Cử Quốc Hội Việt Nam 15.3.2026 (Phạm Đình Trọng)

Không có đảng chính trị đại diện cho lí tưởng xã hội của người dân. Tư tưởng, chính kiến, lí tưởng xã hội của người dân không được nhìn nhận là không nhìn nhận sự có mặt của những cá nhân người dân trong cuộc đời, người dân lại trở về bầy đàn. Cầm lá phiếu đi bầu cử theo sự lựa chọn của người khác, người dân chỉ là những rô bốt mang hình hài con người mà không có quyền con người, không có quyền công dân!

Về Phát Biểu Nhậm Chức Của Tân Thủ Tướng Việt Nam Nhiệm Kỳ 2026–2031 Với “5 Ưu Tiên” (Phan Thiên Ý)

Phát biểu nhậm chức của tân Thủ tướng Lê Minh Hưng, người vừa được Quốc Hội VN khoá XVI bầu hôm 7/4/2026, không chỉ là một nghi thức chính trị thông thường, mà là một tuyên ngôn điều hành trong bối cảnh Việt Nam bước vào một giai đoạn được mô tả là “có tính lịch sử”.

Cơ Hội Điều Hành Và Giới Hạn Thể Chế Đối Với Nhất Thể Hóa Quyền Lực Ở Việt Nam: Hai Mặt Của Một Lựa Chọn Chính Trị (Lê Phi)

Sáng 7/4/2026, tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI, ông Tô Lâm chính thức được bầu giữ chức Chủ tịch nước, đồng thời tiếp tục đảm nhiệm cương vị Tổng Bí thư Đảng cộng sản Việt Nam. Sự kiện này đánh dấu một bước điều chỉnh quan trọng trong cấu trúc quyền lực ở cấp cao nhất của hệ thống chính trị, mở ra những kỳ vọng mới về năng lực điều hành cũng như đặt ra những câu hỏi dài hạn về tổ chức và kiểm soát quyền lực trong tiến trình cải cách thể chế.

Những cú “sốc hàng” ở Việt Nam hậu Đại hội XIV – Kỳ 4

Còng số 8 và hệ thống nhà tù – dù có nhân đôi, nhân ba – cũng không thể nào chống lại nổi cả triệu triệu con người biết suy nghĩ độc lập, muốn được mở miệng (Ước mơ của ông Hồ Chí Minh xa xưa : Dân chủ là hãy để cho người dân được mở miệng !) – sống có nhân phẩm, chứ không phải sống với thân phận nô lệ, càng không phải tồn tại như những phạm nhân “dự bị” trong hệ thống toàn trị đang tự mục ruỗng.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 3

Nếu Kỳ I là câu chuyện về ngôn ngữ quyền lực bị cưỡng bức, Kỳ II là sự “thoát xác” của một lý tưởng chỉ còn lại cái vỏ CNXH, thì Kỳ III này chạm tới điểm rơi của hệ thống: khoảnh khắc khi pháp quyền không còn là trụ cột, mà bị thay thế bằng kim tiền kết hợp với toàn trị như hai bánh răng ăn khớp nhau.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 2

Hình ảnh “xác ve sầu” vì thế mang tính mô tả, không phải mỉa mai. Cái xác của CNXH – tức hệ thống thuật ngữ, biểu tượng, nghi thức, khẩu hiệu – vẫn còn nguyên trên cành. Nó được bảo quản cẩn thận trong văn kiện, trong diễn văn, trong sách giáo khoa. Nhưng “con ve thật” – tức bản chất của hệ thống – đã chuyển hóa thành một cấu trúc mà trọng tâm không phải là phúc lợi xã hội hay quyền làm chủ của người dân, mà là sự ổn định tuyệt đối của quyền lực đảng.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 1

Triệu Cao dắt một con hươu vào triều, gọi đó là ngựa, rồi hỏi quần thần. Câu hỏi ấy không nhằm tìm kiếm câu trả lời đúng. Nó là một phép thử chính trị. Người nào nói sự thật – rằng đó là hươu – bị giết. Người im lặng được ghi nhớ. Người thuận theo quyền lực, lặp lại lời nói dối, thì được bảo toàn và thăng tiến. Từ khoảnh khắc đó, triều đình nhà Tần không còn là nơi bàn quốc sự, mà trở thành một không gian của sự đồng lõa tập thể.

Cần nhận thức đúng về Quốc hội (Phạm Đình Trọng)

Đầu tháng 12.2025, Quốc Hội khoá 15 họp phiên cuối cùng kết thúc nhiệm kỳ 5 năm. Có lịch sử 80 năm với 15 khoá, gần mười ngàn người được mang danh đại biểu của dân trong Quốc Hội. Vậy mà thực tế cho thấy ngay khái niệm Quốc Hội cũng chưa được nhận thức đúng nên trong Quốc Hội còn nhiều đại biểu chưa xứng tầm đại biểu cho trí tuệ và ý chí của người dân Việt Nam.

Những kịch bản chính trị trong và sau Đại Hội 14 (Chu Tuấn Anh)

Chỉ còn hơn một tháng nữa, Đại Hội 14 sẽ diễn ra và quyết định những nhân sự chính trị chủ chốt sẽ lãnh đạo chế độ Cộng Sản Việt Nam trong thời gian sắp tới, trong đó có vị trí tổng bí thư, vốn từ lâu được coi là vị trí lãnh đạo tối cao của chế độ cộng sản. Chúng ta cũng đều biết, hiện nay đang có hai lực lượng đang cạnh tranh định đoạt ván cờ quyền lực này là phe Công An được lãnh đạo bởi ông Tô Lâm và phe Quân Đội đặt dưới sự lãnh đạo của ông Phan Văn Giang.

Dân Chủ Giữa Thời Điểm Nghiêng Ngả: Toàn Trị Mềm, Suy Thoái Và Ngã Rẽ Cải Cách Cho Việt Nam (Ngô Tràng An)

Dân chủ suy giảm khắp thế giới, toàn trị trở nên tinh vi và linh hoạt, còn xã hội Việt Nam đang chuyển động nhanh. Giữa bối cảnh này, Việt Nam đứng trước câu hỏi sống còn: làm thế nào cải cách thể chế để vừa duy trì ổn định, vừa mở ra cơ hội phát triển lâu dài? Bài viết phân tích nghịch lý và lộ trình khả thi.