Nợ Lịch Sử Từ Chối, Nợ Chính Trị Trả Ngay (Võ Ngọc Ánh)

Nước Mỹ không có tiền xin lỗi quá khứ, vì tiền thuế của dân đang trở thành ‘phí chia tay’ điện gió và ‘quà tri ân’ cho đồng minh. 
Công lý bỗng có mùi dầu khí và tình thân.

Bộ Tư Pháp Mỹ vừa chấp nhận trả cho Michael Flynn số tiền 1,2 triệu đô. 

Michael Flynn, cố vấn quốc gia đầu tiên của Trump, người từng nhận tội nói dối FBI và được Trump ân xá sau đó. 

Điều đáng nói Flynn bị điều tra, kết án dưới thời Trump. Giờ được một chính phủ của Trump trung thành hơn với ông ban thưởng. 

Trong khi đó tại New York, trước Liên Hiệp Quốc, nước Mỹ từ chối xin lỗi do chế độ nô lệ trước đây, thì tại Washington DC, Bộ Tư pháp lại nhanh chóng ký séc cho Flynn như để kịp bù đắp tổn thương tinh thần. 

Ở Washington giờ đây, khoảng cách từ một tội đồ đến một nạn nhân được bồi thường chỉ ngắn bằng cái bắt tay với người đứng đầu. 

Công lý không chỉ có mắt, mà nó còn có cả danh bạ ưu tiên.

Phải chăng chính phủ Trump đang mở đường tiền lệ để ban thưởng cho chủ nhân?

Cuối năm 2025, Trump đã đệ trình hai yêu cầu bồi thường hành chính theo Đạo luật Khiếu nại Sai phạm Liên bang (FTCA) với tổng số tiền khoảng 230 triệu USD.

Trump cho rằng các cuộc điều tra về nghi vấn Nga can thiệp bầu cử 2016 và vụ khám xét Mar-a-Lago năm 2022 là “ngược đãi chính trị” và “truy tố ác ý”.

Cuối tháng 1 năm nay, ông Trump đã đệ đơn kiện Sở Thuế và Bộ Tài chính đòi bồi thường với con số gây sốc là 10 tỷ USD vì làm lộ hồ sơ thuế của ông. Trong đó có việc tỷ phú chỉ đóng 700 đô/năm của ông.

Vụ Flynn dân Mỹ chưa tiêu hóa xong, lại thấy gần 1 tỷ đô được chi để mua sự im lặng của gió. 

Theo đó, chính phủ trả tiền cho Total Energies để dừng các dự án điện gió ngoài khơi ở New York và North Carolina. Khoản tiền để mua gió đừng thổi vào cánh quạt và biển dành chỗ cho những giàn khoan. 

Đây không phải là lần đầu tiên Trump thể hiện mình có mối thù với những tuabin điện gió. 

Thay vì cho cách tạo việc làm và giảm ô nhiễm, chính quyền chọn cách trả tiền để điện sạch phải chết.

Tại Liên Hợp Quốc, Mỹ từ chối xin lỗi về chế độ nô lệ. Có lẽ vì sợ mở cánh cửa đền bù, trong khi lại sẵn sàng vung tiền tỷ để chiều lòng đồng minh và nuông chiều phe nhóm dầu mỏ. 

Tiền thuế của dân rất đắt khi dùng cho đạo đức và lịch sử, nhưng lại dễ dãi khi phục vụ mục đích phe phái.

Khi một quốc gia dùng tiền để ngăn tiến bộ và thưởng cho sự trung thành, biểu đồ GDP chưa chắc đi lên, nhưng biểu đồ niềm tin chắc chắn lao dốc.

Những tấm séc triệu đô cho Flynn, hay tỷ đô để khai tử điện gió chính là phép thử cho sự minh bạch. 

“Tát cạn đầm lầy” đang trở thành cuộc đổi chác bằng tiền thuế của dân.

Rứa hỷ!

Võ Ngoc Ánh

(27/03/2026)

About the author