Chùa Long Hổ Cao Hùng

Đi thăm con rồng Đài Loan (Nguyễn Gia Kiểng)

Tôi vốn không thích con rồng. Tôi thấy nó hình thù gớm ghiếc chẳng có gì là mỹ thuật. Cũng chẳng ai cho nó là thông minh, sáng tạo hay phúc đức. Tôi thăm Đài Loan không phải vì nó được coi là một con rồng của Châu Á mà vì tôi là người Việt Nam, và một người Việt Nam có rất nhiều điều để suy nghĩ trên đất nước này, đặc biệt là vào năm nay 2025.

Thế giới đang đứng trước một cuộc đại khủng hoảng? (Chu Tuấn Anh)

Khi cường quốc số một lâm bệnh và mất sức đề kháng; cả thế giới cũng đứng trước một cuộc khủng hoảng kinh tế – xã hội cục bộ. Trong đó, các quốc gia nghèo và dễ bị tổn thương (poor and fragile states) sẽ chịu hậu quả nặng nề nhất. Tại các nước mới nổi, bất mãn xã hội sẽ trở thành tình trạng “bình thường mới”.

Tập Cận Bình và thế lực độc tài đang vẽ lại bản đồ thế giới (Chu Tuấn Anh)

Vào ngày 2/9/2025, Trung Quốc đã tổ chức Thượng đỉnh Tổ chức Hợp Tác Thượng Hải (SCO) tại Bắc Kinh với sự tham gia 20 nhà lãnh đạo đại diện cho 10 nước thành viên và các đối tác tham gia đối thoại. Tập Cận Bình đã mượn diễn đàn để tuyên bố về “một trật tự mới” đảm bảo an ninh và ổn định cho khối lục địa Á-Âu (Eurasia). Bước đầu tiên của kế hoạch này là tạo ra một hệ thống thanh toán mới thay đồng đô la và cùng nhau đối phó với ảnh hưởng của cấm vận Hoa Kỳ.

Đảng Cộng Sản còn tiếp tục cướp chính quyền đến bao giờ ? (Nguyễn Gia Kiểng)

Vào năm 1945 Việt Nam là nước có triển vọng nhất Đông Nam Á, hơn hẳn Đài Loan và Hàn Quốc. Thành tích của Đảng Cộng Sản là đã gây ra cuộc nội chiến 30 năm, làm 6 triệu người thiệt mạng và biến Việt Nam thành một trong vài nước nghèo khổ nhất Châu Á, người Việt Nam không chỉ nghèo khổ mà còn không có cả những quyền con người căn bản nhất. Đảng Cộng Sản không hề xấu hổ mà còn hãnh diện và vẫn thấy có quyền thống trị đất nước Việt Nam một cách tuyệt đối vô thời hạn. Nó đã khẳng định không phải là một lực lượng Việt Nam mà là một lực lượng chiếm đóng.

Indonesia: Vượt Qua Khủng Hoảng Nội Tại Để Đi Lên Dân Chủ Phát Triển? (Chu Tuấn Anh)

Indonesia cũng đang bước vào một giai đoạn đầy biến động của thế giới. Cuộc biểu tình quy mô toàn quốc được thổi bùng lên sau cái chết của tài xế giao hàng và tình trạng cảnh sát dùng bạo lực với người biểu tình. Quần chúng biểu tình trở nên giận giữ đốt xe và chiếm đóng các tòa thị chính. Trong ngày 30/8 khi tôi viết bài này, truyền thông ghi nhận 5 người chết cháy trong làn sóng đốt phá tài sản công cộng. Biểu tình đang lan rộng từ Jakarta sang các thành phố khác của đảo Java Yogyakarta, Bandung, Semarang and Surabaya; và Medan thuộc tỉnh Bắc Sumatra.

Duyệt Binh Ngày Xưa Và Ngày Nay: Một Tấm Gương Phản Chiếu Cả Dân Tộc (Hoàng Quốc Dũng)

Cứ mỗi mùa “duyệt binh”, người ta không chỉ xem, mà sẵn sàng đánh nhau để được xem. Đám đông như phát cuồng, trải chiếu chờ vài ngày, xếp hàng đi ỉa dài như rắn bò, thuê dịch vụ dắt đi đái, dắt đi… “giải quyết nhu cầu”. Đường phố biến thành chợ người, với đủ thứ dịch vụ ăn theo – bán chỗ đứng, bán ghế nhựa…

Trước một Thay Đổi Lớn Đang Đến (Nguyễn Trần Đặng)

Ngày lịch sử sang trang có thể rất gần. Những người dân chủ phải chuẩn bị để cuộc chuyển hóa về dân chủ diễn ra nhanh chóng và trong những điều kiện tốt đẹp nhất. Họ phải quả quyết ngay từ bây giờ rằng không một ai, dù thuộc quá khứ nào, phải lo sợ cuộc chuyển hóa về dân chủ bởi vì nó sẽ diễn ra trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc thực sự và thành khẩn.

Ta tự hào đi lên, Ôi Việt Nam (Hoàng Quốc Dũng)

Suy cho cùng, tự hào dân tộc chỉ có ý nghĩa khi nó gắn với thành tựu thật, nâng cao đời sống con người và tầm vóc xã hội. Còn nếu chỉ bấu víu vào khẩu hiệu rỗng, huyền thoại lịch sử bị phóng đại, những giá trị vớ vẩn… thì đó không phải là tự hào, mà là một ảo tưởng tập thể, là thứ thuốc ngủ làm ta tự mãn với những cái đáng ra phải thấy xấu hổ.

Một điều tiếc nuối của dân tộc (Dương Thuấn)

Cách mạng Tháng Tám nên được coi là một dịp “quốc hận” – “hận” ở đây hiểu theo nghĩa “ân hận”, “ăn năn” chứ không phải “thù hận.” Đất nước ta đáng lẽ ra đã là một đất nước đáng sống, có thể góp mặt trong G20. Nhưng thực tế ngày hôm nay, chúng ta là một quốc gia không đáng kể, mộng ước của đa số người Việt Nam là đi làm công dân, dù là hạng hai, của nước khác. Người Việt Nam còn không có những quyền con người cơ bản. Tất cả đã đảo lộn bắt đầu từ biến cố Cách mạng Tháng Tám.