Paris bên bờ tả ngạn (Nguyễn Văn Huy)

Kho tàng di tích lịch sử, văn hóa và nghệ thuật của Paris đều nằm ở hai bên bờ sông Seine. Những di tích trên bờ tả ngạn phần lớn đã có từ thời Trung Cổ, được tân trang và cải tiến dần với thời gian, và tồn tại cho đến ngày nay. Có bảy khu vực chính cần được đi thăm : Quartier des Invalides và la Tour Eiffel, Quartier Saint Germain des Prés, Quartier Latin, Quartier du Luxembourg, Quartier du Jardin des Plantes, Montparnasse và Quartier chinois.

Sông Seine và Đảo Thị Trấn (Nguyễn Văn Huy)

Năm 1958, chàng sinh viên Trần Bích Lan khi về lại Việt Nam đã cho phổ biến Thơ Nguyên Sa, một tập thơ gây chấn động trong giới yêu mến văn nghệ và sinh viên học sinh Việt Nam Cộng Hòa thời đó. Nhiều bài thơ, trích trong tuyển tập, đã được phổ nhạc và hát trong các câu lạc bộ sinh viên và trên các làn sóng điện. Hình ảnh Paris qua những vần thơ, điệu nhạc đó đã lôi cuốn biết bao tâm hồn thanh niên thời đó, và cho đến ngày nay vẫn còn gây xao xuyến mỗi khi nghe lại.

Những con đường dẫn đến Paris (Nguyễn Văn Huy)

Đặc điểm các công trình kiến trúc của Paris, công sở cũng như các khu dân cư, là không cái nào giống cái nào. Nếu chịu khó quan sát, du khách sẽ thấy những rào sắt bảo vệ các bao lơn (balcon), những trang hoàng trên cổng ra vào, các cánh cửa và chốt mở cửa của mỗi nhà đều khác nhau. Các kiến trúc cổ xưa của Paris đều được gìn giữ cẩn thận vì đó là những di tích văn hóa của một quá khứ huy hoàng và là niềm hành diện của người dân Paris.

Một dịp để nhìn lại Tả và Hữu (Nguyễn Gia Kiểng)

Hai khuynh hướng tả và hữu chia sẻ cùng những giá trị, chỉ khác nhau ở mức độ ưu tiên và trọng lượng tương đối của mỗi giá trị trong bối cảnh quốc gia và thế giới. Sự khác biệt có tính kỹ thuật chứ không còn là xung đột ý thức hệ. Tả và hữu đều không có bất cứ một cảm tình nào với chủ nghĩa cộng sản và các chế độ cộng sản. Sự lẫn lộn cánh tả với thân cộng và cánh hữu với chống cộng chỉ tố giác một sự thiếu hụt về kiến thức chính trị cần được khắc phục.

Lịch 30 Tháng 4 năm 1975

49 năm sau ngày 30/4/1975, những gì cần nói với nhau ? (Nguyễn Gia Kiểng)

Phải nhất quyết không để lặp lại kịch bản tồi tệ 1945 trong đó một vận hội lịch sử đầy hứa hẹn đã nhường chỗ cho một đại họa dài chỉ vì các trí thức Việt Nam lúc đó đã không chuẩn bị để chờ đón nó trong khi đặc tính của mọi cuộc cách mạng dân chủ là chúng phải được lãnh đạo bởi các trí thức. Mối nguy lớn nhất là sự ngớ ngẩn lúng túng không biết phải làm gì.

Chế độ cộng sản đã đến lúc phải cáo chung (Nguyễn Gia Kiểng)

Chúng ta cũng không phải lo ngại sự cáo chung của chế độ cộng sản sẽ tạo ra một giai đoạn hỗn loạn. Hoàn toàn không. Đặc tính chung của các đảng và chế độ cộng sản, như kinh nghiệm Liên Xô và các nước Đông Âu đã chứng tỏ, là chúng bốc hơi ngay tức khắc khi dân chủ được công nhận bởi vì sự sống của chúng là sự phủ nhận dân chủ, cũng giống như những bóng ma biến mất ngay khi ánh sáng bừng lên.

Phải rất cảnh giác trong năm nay (Nguyễn Gia Kiểng)

Năm 2024 sẽ rất phức tạp, có thể sẽ là năm định hướng tương lai đất nước. “Khó lường” là hai tiếng thường được nghe trong những phát biểu gần đây của các lãnh đạo cộng sản. Nhưng dù khó tới đâu chúng ta cũng vẫn cần dự đoán, dĩ nhiên dựa trên những sự kiện chính xác. Khó lường không có nghĩa là cứ nhắm mắt đưa chân.

Hai năm sau thảm họa Formosa (P.2) : Hậu quả của một thương vụ bán nước! (Trần Hùng)

Người dân Việt Nam và nhất là giới trí thức chỉ có hai lựa chọn hoặc là chống lại chế độ này, nghĩa là chống lại hành động bán nước của đảng cộng sản, hoặc là đồng lõa với đảng cộng sản. Các lãnh đạo cộng sản còn có thể biện hộ cho hành động bán nước của mình là vì ngu dốt, lú lẫn… Còn giới trí thức, những người có kiến thức và hiểu biết, đại diện cho trí tuệ của một dân tộc thì phải giải thích như thế nào với thế hệ mai sau về sự im lặng của mình ? Chẳng có ai vô can cả !

Hai năm sau thảm họa Formosa (Trần Hùng)

Đất nước là đất và nước. Nếu đất và nước đều bị ô nhiễm thì chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa. Đất nước Việt Nam này là ngôi nhà của chúng ta, những nạn nhân của Formosa là đồng bào là những người anh em của chúng ta. Câu hỏi được đặt ra cho tất cả chúng ta và nhất là giới trí thức là có còn coi đất nước này là ngôi nhà chung của mình? Có coi những nạn nhân Formosa là những người anh em của mình?