“Những mảnh đời rách nát” – 1.3 Chúng tôi phải sống (Nguyễn Văn Huy và Phan Minh Hiển)

Trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả phần tiếp những bài viết về cô nhi, quả phụ và anh em thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, trong tuyển tập “Những mảnh đời rách nát” do Ngày Nay Houston xuất bản năm 1999. Một cách để nhớ tới Phan Minh Hiển.

“Những mảnh đời rách nát” – 1.2 Những Bóng Ma Trên Hè Phố (Nguyễn Văn Huy & Phan Minh Hiển)

Quê hương, hai tiếng thân thương ai trong chúng ta cũng đã một lần gọi đến. Bình thường hai tiếng gọi thân thương ấy không gợi lên trong ta một cảm xúc nào vì đang sống với nó. Giống như không khí, con người hít thở nó để sống mà không cảm nhận sự hiện hữu của nó trong từng mạch sống. Chỉ đến khi thiếu dưỡng khí chúng ta mới cảm thấy nó là cần thiết.

“Những mảnh đời rách nát” – 1.1 Có Một Niềm Tin (Nguyễn Văn Huy & Phan Minh Hiển)

Sau biến cố 30-4-1975, gia đình và bản thân tôi nói riêng và đại gia đình anh em phế binh nói chung sống những ngày đen tối. Vì bị chế độ mới xếp vào loại “thành phần xấu”, chúng tôi bị áp bức đủ điều. Nhà cửa của chúng tôi vốn đã không có gì bị cưỡng đoạt, thân thể không nguyên vẹn của chúng tôi cũng bị cưỡng chế và chịu đựng đủ mọi nhục hình. Một số anh em chúng tôi bị cưỡng bức đưa đi “tập trung cải tạo”.

“Những mảnh đời rách nát” – 1.0 Lời tựa (Nguyễn Văn Huy & Phan Minh Hiển)

Chúng tôi là những nạn nhân thiệt thòi nhất trong cái xã hội này, một xã hội mang tên xã hội chủ nghĩa nhưng bóc lột không ai bằng. Không những thế nó còn tàn ác hơn cả thú dữ, cảnh đánh đập, chửi bới người cùng khổ xảy ra hàng ngày và công khai. Chính quyền cộng sản đã không làm một cử chỉ gì giúp chúng tôi cải thiện cuộc sống mà còn tìm cách vùi dập, đàn áp không cho chúng tôi xuất hiện trước mắt người khác.

Bài học Phạm Đoan Trang (Đỗ Xuân Cang)

Tại sao phong trào không mạnh và tiến lên được dù nhiều người bị bắt bớ và tù tội như vậy? Câu trả lời của tôi có thể làm nhiều người buồn: tôi thành thực xót xa cho sự mất mát và hy sinh về nhân sự như thế này. Thật lòng là tôi rất kính trọng trước lòng dũng cảm và sự hy sinh của những người tranh đấu nhưng con đường họ đang đi là con đường cụt. Nó hoàn toàn bế tắc. 

cop26

COP26 và những ân nhân của thế giới (Nguyễn Gia Kiểng)

Thế giới từ vài thập niên gần đây đã khám phá ra và còn tiếp tục khám phá thêm rằng khí hậu và môi trường là vấn đề chính trị quan trọng nhất và phức tạp nhất. Cuộc đấu tranh kiên trì bắt đầu từ hơn một nửa thế kỷ trước của những con người bình dị nhưng đầy thiện chí và quyết tâm đã thắng, đã thức tỉnh và cứu nguy thế giới khỏi thảm họa bị tiêu diệt. Họ phải được coi là những ân nhân của loài người.

Cảnh đánh cá ở Việt Nam

Kinh tế không quan trọng đến thế (Hồng Việt)

Trong bất kỳ một cuộc đấu tranh chính trị nào, động cơ quan trọng nhất cũng là tinh thần quốc gia dân tộc. Phải yêu nước ở một mức độ nào đó thì người ta mới thấy phẫn nộ khi nhìn Đảng Cộng Sản đập phá đất nước và giẫm đạp lên các giá trị nhân quyền. Phải có tinh thần dân tộc ở một mức độ nào đó thì người ta mới quan tâm đến số phận của gần 100 triệu người mà mình không hề quen biết, cũng như muốn gắn bó và chia sẻ một tương lai chung với khối người này. 

Dân trí và dân chủ (Đỗ Xuân Cang)

Thật buồn khi thời gian và sự hy sinh đã không đem đến sự vượt lên về chất, những gian khổ đã không đem tới sự hiểu biết cần thiết. Phải chăng vì người ta nhập cuộc đấu tranh với thành kiến là chính trị và đấu tranh chính trị không cần học tập? Kết quả là di sản để lại của cả một thời tranh đấu không phải là nền móng để thế hệ sau từ đó xây lên mà nó là sự thú nhận bất lực, tuyệt vọng và một lời can ngăn nhập cuộc. 

Nhìn lại cuộc vận động dân chủ (Nguyễn Gia Kiểng)

Chế độ cộng sản là một truyện thuyết đặt nền tảng trên tư tưởng của Karl Marx, để hướng tới giấc mơ một xã hội bình đẳng bằng phương pháp khủng bố nhân danh vô sản chuyên chính của Lenin. Truyện thuyết này đã chứng tỏ sự độc hại và trên thực tế đã sụp đổ nhưng chế độ cộng sản vẫn còn đó bởi vì một truyện thuyết ngay cả đã sụp đổ cũng chỉ có thể thay thế được bằng một truyện thuyết khác, nếu không nó vẫn còn đó dù đã chết lâm sàng. Đất nước đang chờ một truyện thuyết dân chủ đa nguyên.

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên và chính trị Mỹ (Đỗ Xuân Cang)

Ông Nguyễn Gia Kiểng và anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên luôn cho rằng “Tư tưởng phải đi trước hành động”. Muốn làm một cuộc cách mạng thì cần phải có một tư tưởng cách mạng. Rất đáng buồn là sau hơn 45 năm đấu tranh của người Việt Nam trong cũng như ngoài nước, với bao hy sinh và mất mát thì mục tiêu dân chủ hóa đất nước vẫn còn xa vời. Nguyên nhân là do những người tranh đấu đã coi nhẹ, thậm chí bỏ qua tư tưởng chính trị mà chỉ chú trọng đến các “hành động” bề nổi để gây chú ý và tiếng vang.

Biểu tình phản đối đảo chính ở Myanmar

Myanmar, nốt trầm của làn sóng dân chủ (Chu Tuấn Anh)

Dân chủ trước hết là một ước vọng của loài người hướng tới một xã hội tự do hơn, nhân văn và cởi mở hơn. Nó cần phải được chuyên chở trong một dự án chính trị, một giấc mơ chung, hay một truyện thuyết đổi đời cho cả dân tộc. Các giá trị dân chủ phải được khái quát hóa thành một thứ gì đó để mọi người dân cùng có thể chia sẻ.

Đảo chính một đêm và tương lai bấp bênh của Kyrgyzstan (Đỗ Xuân Cang)

Không phải lực lượng nào chống lại chế độ độc tài cũng là lực lượng dân chủ, không phải cuộc lật đổ chế độ độc tài nào cũng là một cuộc cách mạng dân chủ. Chỉ có những lực lượng mang tinh thần dân chủ, thực sự mong muốn đấu tranh thiết lập một nền dân chủ với niềm tin đó là chìa khóa để mang đến thành công chung cho dân tộc mới có thể gọi là lực lượng dân chủ. Cuộc đảo chính không thể gọi là cách mạng khi nó không mang một bước tiến về tư tưởng chính trị. 

Giải oan cho một đất nước dân oan (Nguyễn Gia Kiểng)

Trong số hàng triệu dân oan đó gia đình Cấn Thị Thêu là một trong số vài gia đình được biết tới nhất vì nổi bật như những người dân oan điển hình nhất. Họ là những người nông dân hiền lành, cần mẫn và lương thiện như mọi người dân oan, điều khác biệt là họ có đủ dũng cảm để kiên trì đòi công lý và cũng biết trình bày trước dư luận nỗi oan ức của mình. Những lời nói của Cấn Thị Thêu và các con bà có sức thuyết phục của sự chân thật vì lẽ phải có sức mạnh tự nhiên của nó. Ai không xúc động khi xem livestream của Trịnh Bá Phương ngay trong lúc công an đang phá cửa để xông vào nhà bắt anh ?

45 năm sau, một truyện thuyết cho tương lai (Nguyễn Gia Kiểng)

Tình thế đã thay đổi. Những người mà đất nước đòi hỏi, những trí thức chính trị, đã xuất hiện và đội ngũ của họ đang gia tăng. Lớp người mới này sẽ là những tác nhân của cuộc cách mạng loại bỏ chế độ độc tài cuối cùng và mở ra kỷ nguyên dân chủ, Kỷ Nguyên Thứ Hai trong lịch sử dân tộc. Đất nước Việt Nam sau đó sẽ động viên được mọi tiềm năng của mình và sẽ vươn lên mạnh mẽ.

Đồng Tâm và chính trị (Đỗ Xuân Cang)

Giải bài toán Đồng Tâm là giải bài toán quốc gia, đó chính là lộ trình đấu tranh có tổ chức, có dự án chính trị và một đội ngũ nhân sự chính trị thật sự có hiểu biết lẫn quyết tâm. Để những vụ việc đau lòng như Đồng Tâm không còn xảy ra trên đất nước Việt Nam thì trí thức và người dân phải ủng hộ cho một giải pháp mới, ngoài giải pháp hiện hành của đảng cộng sản Việt Nam.

Đi với Mỹ có giữ được đảng không? (Đỗ Xuân Cang)

Đảng chính trị không còn lý tưởng là đảng chết. Trong đảng không còn niềm tin, không còn sự kính trọng nhau, chỉ còn sự thần phục và sự thống trị. Thân xác còn lại của nó hóa thân thành băng đảng, một băng đảng gắn bó tạm bợ với nhau chỉ vì quyền lợi cá nhân. Từ thời điểm mấu chốt đó, băng đảng đã đi một chặng đường dài thanh lọc ngược. Sự thăng tiến trong băng đảng không dựa trên tài năng đức độ mà dựa trên tài luồn lách, thượng đội hạ đạp.

Cộng đồng người Hoa – …để hiểu và thông cảm lẫn nhau trong tiến trình xây dựng một tương lai chung (Nguyễn Văn Huy)

Từ trước đến nay, mỗi khi nhắc đến cộng đồng người Hoa tại Việt Nam người ta thường liên tưởng đến huyền thoại “Chú Hỏa”, một người Hoa di cư nghèo khó về sau đã trở thành giàu có nhờ may mắn và chịu khó làm việc. Người ta còn thêu dệt thêm nhiều chuyện kinh hồn khác quanh sinh hoạt của người Hoa như chuyện các thầy bùa, thầy ngải chuyên bắt cóc trinh nữ làm thần giữ của cho những gia đình Hoa giàu có, chuyện bắt cóc trẻ con làm xíu mại, chuyện tráo thịt chuột thay thịt heo, ăn óc khỉ v.v… Người bình dân thì truyền tai nhau những tin đồn về truyền thống sinh hoạt bí mật của người Hoa, cách thức làm giàu không lương thiện, làm hàng giả v.v… Tất cả những lập luận “dễ dàng” trên cho thấy một sự thiếu sót thông tin và thiếu thông cảm giữa người Hoa và người Việt.