
Hỡi ôi!
Nước lụt ở trên cao, lở đất chết người, ấy điềm trời báo.
Mưa bão ở đồng bằng, trôi nhà ngập phố, ấy chuyện chẳng lành.
Người đã chiếm được ngôi cửu đỉnh, còn mải mê kết bạn Bắc Hàn.
Ở ngôi cao chín trượng, thể hiện oai phong, cùng phu nhân sang Nga mừng chiến thắng.
Tế tổ ăn mừng, dàn xe sang dài vô kể.
Trả nghĩa sinh thành, tổ chức vinh danh, tiêu tiền vô tội vạ.
Người mới lên ngôi, nói lời trách nhiệm.
Khó khăn của đất nước còn nhiều , là do còn điểm nghẽn. Điểm nghẽn nào cũng là do thể chế.
Ngắm ông nói đúng nguyên do, ắt tìm được phương khai mở!
Than ôi!
Tưởng đất nước dưới tay ông sẽ cất cánh vươn mình, đi vào kỷ nguyên khai sáng.
Ngờ đâu vẫn giữ độc quyền, tăng cường bắt bớ, phạt nặng dân lảnh, tận thu thuế phí.
Muốn kinh tế tăng trưởng không ngừng, sớm thành hai con số mai sau, vội vã bơm vào gần hai triệu tỷ.
Ngờ đâu vật giá leo thang, đồng tiền mất giá, cuộc sống nhân dân rơi vào khốn khó.
Nhớ khi xưa!
Nối nghiệp tổ tiên, làm công sai chuyên nghiệp.
Học hỏi chuyên cần, thành thạo nghề bắt bớ.
Tạo sự nghiệp bằng mưu mô thủ đoạn, tài thao lược còn hơn Trần thủ Độ.
Sắp sẵn mưu sâu, hạ bệ cả cấp trên và người thân cận.
Chẳng nề hà danh dự quốc gia, bắt cóc người ở xứ tự do.
Coi nhẹ phẩm giá con người, ăn chơi phù phiếm, ngon chi miếng thịt dát vàng.
Tấn công thôn Hoành giành đất với dân, người điều quân vào cả ban đêm.
Tiêu diệt cụ Kình, mổ bụng moi gan, tàn ác hơn loài thú dữ.
Phung phí ngân quỹ quốc gia, lễ hội ăn mừng những điều vô bổ, hao của tốn công.
Sáp nhập tỉnh thành, vội vàng bỏ tên tỉnh huyện, gây xáo trộn muôn dân.
Xây bè kết cánh, chỉ chăm lo cho ngôi báu vững bền.
Chẳng đếm xỉa đến lòng dân đang oán hận.
“ Độc ác thay, trúc nam Sơn không gi hết tội.
Dơ bẩn thay, nước đông Hải không rửa sạch mùi.
Lẽ nào trời đất dung tha.
Ai bảo thần dân chịu được.”( mượn thơ Nguyễn Trãi )
Than ôi!
Đất nước đang lúc khó khăn, vì đâu nên nỗi.
Coi trọng kinh tế tư nhân, mà doanh nghiệp đua nhau bỏ nghiệp..
Cảnh sát đứng đầy đường, nơi nơi lùng sục.
Bắt lỗi giao thông tận ngõ hẻm thôn cùng.
Kẻ tham quan ăn bổng Lộc triều đình, nhiều không kể xiết.
Người chân chính làm ăn, mưu sinh khó nhọc, có được mấy người.
Xã hội đầy bất công khốn khổ, lắm kẻ kêu oan.
Thượng tầng vẫn tranh giành quyền lực, dưới vỏ bọc vì dân.
Ai dám vạch điều sai trái, sẽ được coi là quân thù địch.
Góp ý phê bình, khéo bị quy là quân phản động.
Ôi thôi thôi!
Cái ác vẫn trên ngôi, xã hội còn nhiễu nhương nhiều lắm, bất ổn sẽ thêm nhiều.
Đừng mong chỉ ở sự đổi thay, khi độc quyền vẫn trên ngôi chính chủ, bắt bớ sẽ thêm nhiều.
Mong lắm thay!
Dân chủ đến nhanh, loại bỏ bạo quyền, đem tự do về khắp chốn.
Xã hội thanh bình, người người sống bên nhau trong tình thân ái.
Xây dựng nước non nhà văn minh giàu đẹp.
Gìn giữ non sông muôn thuở vững Âu vàng.
….. Tôi xin tế trước người bằng cả niềm hy vọng…?
22.1.2026
Piter Nguyễn

