Muốn sớt chia em chút nhọc nhằn
Lao tù khốn khổ nhất trần gian
Đường đi dẫu biết gian nguy lắm
Mong nắm tay em đến tận cùng!
Bởi vì đẹp quá giấc mơ chung
Đây đó rồi xa những hãi hùng
Cùng nhau xây đắp tương lai mới
Đất nước quê hương rạng sáng lòa!
Chị em đoàn tụ có còn xa?
Song sắt tường cao cách biệt rồi
Tôi đi nước mắt rơi hờn tủi
Ước đến ôm em gửi chút tình!
Em giờ đã rớt giữa lặng thinh
Ai biết hiểm nguy có rập rình
Bình minh sắp đến sang năm mới
Nhớ tới em tôi chỉ thấy buồn!
FB Hương Phạm
31/12/2024
Giáo sư Trần Phương, đương nhiệm Chủ tịch Hội Khoa Học & Kinh Tế Việt…
Tuần qua nhiều nơi trên nước Mỹ đã tổ chức lễ tưởng niệm 25 năm…
Vì sao những năng lực từng giúp một dân tộc sống sót đôi khi lại…
Suốt mấy chục năm qua, chống ngập vẫn chỉ dừng lại ở những lời nói…
Cuộc bầu cử tuần qua ở bang Sachsen-Anhalt tạo ra một cuộc địa chấn ở…
Romania là nước mà người Việt Nam chúng ta cần quan sát kỹ. Trước đây…