Muốn sớt chia em chút nhọc nhằn
Lao tù khốn khổ nhất trần gian
Đường đi dẫu biết gian nguy lắm
Mong nắm tay em đến tận cùng!
Bởi vì đẹp quá giấc mơ chung
Đây đó rồi xa những hãi hùng
Cùng nhau xây đắp tương lai mới
Đất nước quê hương rạng sáng lòa!
Chị em đoàn tụ có còn xa?
Song sắt tường cao cách biệt rồi
Tôi đi nước mắt rơi hờn tủi
Ước đến ôm em gửi chút tình!
Em giờ đã rớt giữa lặng thinh
Ai biết hiểm nguy có rập rình
Bình minh sắp đến sang năm mới
Nhớ tới em tôi chỉ thấy buồn!
FB Hương Phạm
31/12/2024
Bắt nguồn từ việc khai thác đất hiếm trái phép tại Myanmar, nồng độ thạch…
Không ai có quyền dùng máu của những người đã chết để buộc những người…
Cuốn sách này không nhằm kết tội một chế độ, cũng không nhằm bảo vệ…
Trong thời đại AI, khi mọi nguồn tư liệu đều có thể được truy cập…
Mùa xuân này, thế bế tắc trên chiến trường đã chuyển sang có lợi cho…