Đôi lời cùng với một thành phần của dân tộc : đảng viên cộng sản (Trần Khánh Ân)

Trong tiến trình tìm kiếm một tương lai khác cho dân tộc Việt Nam thì những đảng viên đảng cộng sản cũng cần phải dự phần vào cuộc đổi đời này để lấy lại phẩm giá cho mình. Đó cũng là cách tự cứu mình, cũng là để không phải tiếp tục chịu đựng trong cay đắng trong sự mỉa mai của đồng bào mình : “tuy là đảng viên nhưng là người tốt”. Đó cũng là cách để tránh được những câu hỏi không thể trả lời của thế hệ sau. 

Lựa chọn thái độ nào ? (Trần Khánh Ân)

Nhiều người đưa ra cái viễn cảnh là Putin sẽ khởi động hệ thống nguyên tử. Điều này gần như chắc chắn là không xảy ra, đó là một quyết định tự sát. Một người như Putin không phải là người có can đảm để tự sát. Người can đảm thì ghét cái ác và bạo tàn, người bạo tàn thì hèn nhát. Chúng ta phải quả quyết điều này thay vì trung dung cho rằng sự can đảm là trung điểm của hèn nhát và tàn bạọ. 

Bản di chúc không bao giờ thực hiện được (Trần Khánh Ân)

Khi chưa tiến hành xâm lược Ukraine thì Putin nghĩ rằng có thể chiếm đươc Kiev trong một thời gian ngắn, ông ta nghĩ rằng Zelensky sẽ bỏ chạy và tạo ra phản ứng hỗn loạn, đất nước Ukraine sẽ như rắn không đầu và ông ta sẽ chiếm được Kiev và các thành phố lớn một cách dễ dàng và lập ra một chính quyền tay sai.  Tổng thống Volodymyr Zelensky tiếp xúc với những chiến sĩ bảo vệ thủ đô Kiev ngày 27/02/2022 Nhưng dự tính ban đầu của Putin hoàn toàn sai lầm, người Ukraine kháng cự rất mạnh mẽ chứ không chịu đầu hàng. Nếu Putin bất ngờ vì điều này thì chỉ có một giải thích : Putin không hiểu người Ukraine, thiếu hiểu biết về lịch sử quan hệ của hai nước. Và sau cùng là hiểu sai về thực tại do những báo…

Một cơ hội để nhìn lại mình và chuẩn bị một tương lai khác (Trần Khánh Ân)

Ngày 26/2 vừa qua, Chủ tịch Ủy ban Châu Âu, bà Ursula von der Leyen tuyên bố : “Khi lực lượng Nga mở cuộc tấn công Kiev và các thành phố khác của Ukraine, chúng tôi quyết tâm gây ra những tổn thất lớn cho Nga. Những tổn thất đó sẽ cô lập Nga hơn nữa khỏi hệ thống tài chính quốc tế và các nền kinh tế của chúng tôi”.  Nước Nga của Putin bị cô lập hơn bao giờ hết Ban đầu Mỹ đồng ý tách Nga ra khỏi hệ thống Swift. Châu Âu thì hoàn toàn đồng thuận, nước Ý thì tỏ ra lửng lờ, muốn cắt thì cắt. Đó là đặc tính của những chính phủ dân túy, buộc phải chống những chế độ độc tài thì chống nhưng vẫn âm thầm ủng hộ vì mọi khuynh hướng dân túy đều dẫn tới độc tài.  Nước…

Logic tự hủy của Putin (Trần Khánh Ân)

Putin là người đầu tiên gây ra cuộc chiến tranh tại Châu Âu kể từ sau Thế chiến ll ; Putin cũng là người đầu tiên dẫm đạp lên hiến chương Liên Hiệp Quốc khi vô cớ tấn công một quốc gia khác. Ông ta dẫm đạp lên luật pháp quốc tế, ông ta sống ngoài vòng pháp luật, nghĩa là một tên côn đồ quốc tế. Tòa án hình sự quốc tế đang lập hồ sơ xét xử Putin về những tội ác đang gây ra trên lãnh thổ Ukraine.

Cuộc chiến Nga – Ukraine sẽ thay đổi thế giới như thế nào ? (Trần Khánh Ân)

Khi chúng ta quá lệ thuộc vào lịch sử để giải thích thì chúng ta sẽ sai, bởi vì lịch sử không lặp lại y như trước. Nhưng nếu chúng ta bỏ qua lịch sử thì chúng ta cũng sai, bởi vì chúng ta không hiểu nguyên do người ta hành động, và nếu không biết lý do người ta hành động thì chúng ta cũng không biết giải thích và giải quyết vấn đề của hiện tại và tương lai.

“Những mảnh đời rách nát” – 1.3 Chúng tôi phải sống (Nguyễn Văn Huy và Phan Minh Hiển)

Trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả phần tiếp những bài viết về cô nhi, quả phụ và anh em thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, trong tuyển tập “Những mảnh đời rách nát” do Ngày Nay Houston xuất bản năm 1999. Một cách để nhớ tới Phan Minh Hiển.

“Những mảnh đời rách nát” – 1.2 Những Bóng Ma Trên Hè Phố (Nguyễn Văn Huy & Phan Minh Hiển)

Quê hương, hai tiếng thân thương ai trong chúng ta cũng đã một lần gọi đến. Bình thường hai tiếng gọi thân thương ấy không gợi lên trong ta một cảm xúc nào vì đang sống với nó. Giống như không khí, con người hít thở nó để sống mà không cảm nhận sự hiện hữu của nó trong từng mạch sống. Chỉ đến khi thiếu dưỡng khí chúng ta mới cảm thấy nó là cần thiết.

“Những mảnh đời rách nát” – 1.1 Có Một Niềm Tin (Nguyễn Văn Huy & Phan Minh Hiển)

Sau biến cố 30-4-1975, gia đình và bản thân tôi nói riêng và đại gia đình anh em phế binh nói chung sống những ngày đen tối. Vì bị chế độ mới xếp vào loại “thành phần xấu”, chúng tôi bị áp bức đủ điều. Nhà cửa của chúng tôi vốn đã không có gì bị cưỡng đoạt, thân thể không nguyên vẹn của chúng tôi cũng bị cưỡng chế và chịu đựng đủ mọi nhục hình. Một số anh em chúng tôi bị cưỡng bức đưa đi “tập trung cải tạo”.

“Những mảnh đời rách nát” – 1.0 Lời tựa (Nguyễn Văn Huy & Phan Minh Hiển)

Chúng tôi là những nạn nhân thiệt thòi nhất trong cái xã hội này, một xã hội mang tên xã hội chủ nghĩa nhưng bóc lột không ai bằng. Không những thế nó còn tàn ác hơn cả thú dữ, cảnh đánh đập, chửi bới người cùng khổ xảy ra hàng ngày và công khai. Chính quyền cộng sản đã không làm một cử chỉ gì giúp chúng tôi cải thiện cuộc sống mà còn tìm cách vùi dập, đàn áp không cho chúng tôi xuất hiện trước mắt người khác.

Bài học Phạm Đoan Trang (Đỗ Xuân Cang)

Tại sao phong trào không mạnh và tiến lên được dù nhiều người bị bắt bớ và tù tội như vậy? Câu trả lời của tôi có thể làm nhiều người buồn: tôi thành thực xót xa cho sự mất mát và hy sinh về nhân sự như thế này. Thật lòng là tôi rất kính trọng trước lòng dũng cảm và sự hy sinh của những người tranh đấu nhưng con đường họ đang đi là con đường cụt. Nó hoàn toàn bế tắc. 

cop26

COP26 và những ân nhân của thế giới (Nguyễn Gia Kiểng)

Thế giới từ vài thập niên gần đây đã khám phá ra và còn tiếp tục khám phá thêm rằng khí hậu và môi trường là vấn đề chính trị quan trọng nhất và phức tạp nhất. Cuộc đấu tranh kiên trì bắt đầu từ hơn một nửa thế kỷ trước của những con người bình dị nhưng đầy thiện chí và quyết tâm đã thắng, đã thức tỉnh và cứu nguy thế giới khỏi thảm họa bị tiêu diệt. Họ phải được coi là những ân nhân của loài người.

Cảnh đánh cá ở Việt Nam

Kinh tế không quan trọng đến thế (Hồng Việt)

Trong bất kỳ một cuộc đấu tranh chính trị nào, động cơ quan trọng nhất cũng là tinh thần quốc gia dân tộc. Phải yêu nước ở một mức độ nào đó thì người ta mới thấy phẫn nộ khi nhìn Đảng Cộng Sản đập phá đất nước và giẫm đạp lên các giá trị nhân quyền. Phải có tinh thần dân tộc ở một mức độ nào đó thì người ta mới quan tâm đến số phận của gần 100 triệu người mà mình không hề quen biết, cũng như muốn gắn bó và chia sẻ một tương lai chung với khối người này. 

Dân trí và dân chủ (Đỗ Xuân Cang)

Thật buồn khi thời gian và sự hy sinh đã không đem đến sự vượt lên về chất, những gian khổ đã không đem tới sự hiểu biết cần thiết. Phải chăng vì người ta nhập cuộc đấu tranh với thành kiến là chính trị và đấu tranh chính trị không cần học tập? Kết quả là di sản để lại của cả một thời tranh đấu không phải là nền móng để thế hệ sau từ đó xây lên mà nó là sự thú nhận bất lực, tuyệt vọng và một lời can ngăn nhập cuộc. 

Nhìn lại cuộc vận động dân chủ (Nguyễn Gia Kiểng)

Chế độ cộng sản là một truyện thuyết đặt nền tảng trên tư tưởng của Karl Marx, để hướng tới giấc mơ một xã hội bình đẳng bằng phương pháp khủng bố nhân danh vô sản chuyên chính của Lenin. Truyện thuyết này đã chứng tỏ sự độc hại và trên thực tế đã sụp đổ nhưng chế độ cộng sản vẫn còn đó bởi vì một truyện thuyết ngay cả đã sụp đổ cũng chỉ có thể thay thế được bằng một truyện thuyết khác, nếu không nó vẫn còn đó dù đã chết lâm sàng. Đất nước đang chờ một truyện thuyết dân chủ đa nguyên.

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên và chính trị Mỹ (Đỗ Xuân Cang)

Ông Nguyễn Gia Kiểng và anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên luôn cho rằng “Tư tưởng phải đi trước hành động”. Muốn làm một cuộc cách mạng thì cần phải có một tư tưởng cách mạng. Rất đáng buồn là sau hơn 45 năm đấu tranh của người Việt Nam trong cũng như ngoài nước, với bao hy sinh và mất mát thì mục tiêu dân chủ hóa đất nước vẫn còn xa vời. Nguyên nhân là do những người tranh đấu đã coi nhẹ, thậm chí bỏ qua tư tưởng chính trị mà chỉ chú trọng đến các “hành động” bề nổi để gây chú ý và tiếng vang.

Biểu tình phản đối đảo chính ở Myanmar

Myanmar, nốt trầm của làn sóng dân chủ (Chu Tuấn Anh)

Dân chủ trước hết là một ước vọng của loài người hướng tới một xã hội tự do hơn, nhân văn và cởi mở hơn. Nó cần phải được chuyên chở trong một dự án chính trị, một giấc mơ chung, hay một truyện thuyết đổi đời cho cả dân tộc. Các giá trị dân chủ phải được khái quát hóa thành một thứ gì đó để mọi người dân cùng có thể chia sẻ.