Nhân một bộ sử và một bộ phim, nhìn lại lòng yêu nước của người Việt (Nguyễn Gia Kiểng)

Gần đây đã có thảo luận về bộ Lịch Sử Việt Nam 15 tập do Viện Sử Học Hà Nội tái phát hành với vài sửa chữa và bộ phim The Vietnam War. Tôi chưa đọc bộ sử này và cũng chưa xem bộ phim này nhưng đã có thể biết rằng không cần dành ưu tiên cho chúng trong thời dụng biểu của tôi. Có những trường hợp có thể kết luận chỉ qua một vài sự kiện. Thí dụ như khi một người nói nước Pháp ở Châu Á thì ta có thể kết luận người đó không có kiến thức về địa lý dù chưa quen.

Trên Núi Phúc nghĩ về một vết thương của đất nước (Nguyễn Gia Kiểng)

Không hề có mâu thuẫn về niềm tin và đạo lý giữa Phật Giáo và Công Giáo. Hai tôn giáo này thực sự là anh em và cũng chưa hề xung đột. Điều này cần được nói ra và đáng lẽ đã phải được nói ra và chia sẻ từ rất lâu rồi. Sự chia rẽ chỉ là giả tạo do Đảng Cộng Sản cố tình gây ra trong mục đích chia rẽ dân tộc để thống trị. Nó phải bị tố giác, lên án và xóa bỏ.

Thời Điểm Của Những Câu Hỏi Nền Tảng (Nguyễn Gia Kiểng)

Câu hỏi phải đấu tranh như thế nào để giành thắng lợi cho dân chủ không khó. Những nghiên cứu và kinh nghiệm trên thế giới rất nhiều và những bài học trong hơn 40 năm qua của nước ta cũng đã khá hùng hồn. Chúng ta lúng túng và bất lực chỉ vì những chọn lựa chiến thuật và chiến lược bao giờ cũng tùy thuộc mật thiết vào cách mà chúng ta trả lời cho những câu hỏi nền tảng.

Nước Pháp bước vào một giai đoạn đầy ẩn số (Nguyễn Gia Kiểng)

Người Pháp vừa bầu quốc hội vòng đầu, một tháng sau khi đã bầu một tổng thống mới. Cuộc bầu cử này là một hiện tượng hiếm có tại các nước dân chủ. Nó đã là một thắng lợi áp đảo cho tổng thống Emmanuel Macron, một người trẻ mới có 39 tuổi xuất hiện đột ngột trên chính trường Pháp từ một năm nay. Tuy vậy, trái với sự hân hoan của nhiều người, nó mở ra một giai đoạn đầy bất trắc.

Chuyện Đồng Tâm – Mỹ Đức và ông vua cởi truồng (Đỗ Xuân Cang)

Đồng Tâm-Mỹ Đức đã rút lửa tôi rất mừng. Mừng vì sự bạo loạn đã không xảy ra từ phía người dân. Bất chấp chữ tin được lặp đi lặp lại bằng băng rôn khẩu hiệu, bằng lời nói với tần sóng chóng mặt và nhiều lời thị phi xung quang nó, tôi vẫn nhìn nhận lòng tin đã chạm đáy. Đơn giản là người dân chưa đủ yếu tố để thét lên “vua cởi truồng”.

Bán nguyệt san Tổ quốc số 145

Một công tác đã hoàn tất (Nguyễn Gia Kiểng)

Tổ Quốc đã đóng góp quan trọng cho tiến trình dân chủ hóa. Nó đã góp phần quyết định làm thay đổi quan điểm của những người có công nhất đối với chế độ, biến họ từ những người hãnh diện vì chế độ và quyết tâm bảo vệ chế độ thành những người lên án chủ nghĩa Mác-Lênin và cổ võ cho tiến trình dân chủ hóa. Đến lượt họ đã góp phần thức tỉnh và động viên các cán bộ, đảng viên đang hoạt động. Có thể nói Tổ Quốc đã tịch thu trí nhớ của Đảng Cộng Sản và thay vào đó bằng mệnh lệnh dân chủ hóa.

Đi tìm giải pháp chung cho những vấn đề quốc gia (Nguyễn Gia Kiểng)

Những sự kiện đau lòng này làm chúng ta nhớ lại thảm kịch thuyền nhân của nước ta trước đây và một lần nữa nhắc nhở cho chúng ta rằng cần một giải pháp chung cho một vấn đề quốc gia chứ mỗi người không thể luồn lách để tìm một giải pháp cá nhân cho riêng mình. Rất nguy hiểm, ngay cả cho thiểu số rất nhỏ có phương tiện để tự giải thoát.

Vận động dân chủ, từ manh động đến hành động (Nguyễn Gia Kiểng)

Trong lịch sử của các dân tộc, những cuộc đổi đời lớn đều là thành quả của những nhóm nhỏ đã có đủ trí tuệ để nhìn thấy hướng đi phải có cho xã hội và đã kiên trì đấu tranh, chấp nhận mọi cố gắng và hy sinh cho lý tưởng của họ. Sau cùng họ đã đánh bại được những tập đoàn cầm quyền nhiều lần mạnh hơn họ về cả phương tiện lẫn số lượng bởi vì họ là hiện thân của một tương lai bắt buộc phải đến trong khi tập đoàn cầm quyền là hiện thân của một hiện tại phải qua đi. Và vì họ đã có đủ quyết tâm, dũng cảm và kiên trì, để vượt qua mọi thử thách. Sự hưởng ứng của quần chúng sau cùng đã đến như là phần thưởng của thắng lợi.

Trung Quốc phải chăng chỉ khủng hoảng về kinh tế? (Nguyễn Gia Kiểng)

Chế độ này đã phân hóa quá rồi. Nó đang sống những ngày cuối cùng và đằng nào cũng sụp đổ. Vậy thì vấn đề đối với những người dân chủ Việt Nam rất giản di: Một là chúng ta để cho đảng và chế độ này sụp đổ trong sự hỗn loạn nhường chỗ cho một khoảng trống chính trị; hai là chúng ta chuẩn bị một giải pháp chuyển hóa về dân chủ trong hòa bình, trong tinh thần anh anh em, trong tình đồng bào, trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc

Một qui ước sinh hoạt dân chủ? (Nguyễn Gia Kiểng)

 “…Không gian truyền thông tự do cũng phải có những qui luật và bó buộc đạo đức của nó. Đó phải là không gian thảo luận của những người chỉ có một mục đích là tìm sự thực và lẽ phải, tuyệt đối không thể chấp nhận sự giả dối…” Nguyễn Gia Kiểng Tôi ngồi trước máy vi tính gõ những dòng này chiều 23/01/2016 tại Paris, sau khi phiên họp thứ ba của Đại Hội 12 của Đảng Cộng Sản Việt Nam đã kết thúc. Giờ này tất cả đã được quyết định. Như vậy bài này hoàn toàn không thể có bất cứ một ảnh hưởng nào lên đại hội này. Mục đích duy nhất của nó chỉ là để rút ra một kết luận giữa những người dân chủ với nhau. Xin nói ngay kết luận đó: chúng ta rất cần một qui ước sinh hoạt cho…

Tranh đấu thế nào để giành thắng lợi cho dân chủ? (Nguyễn Gia Kiểng – Trần Quang Thành)

Các bạn trẻ nên và phải tham gia vào một tổ chức dân chủ. Gia nhập Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên hay gia nhập một tổ chức khác là chọn lựa của các bạn, nhưng phải gia nhập một tổ chức dân chủ. Đấu tranh chính trị không bao giờ là đấu tranh cá nhân cả mà luôn luôn là đấu tranh có tổ chức. Các bạn đừng lặp lại sai lầm bi đát của những người thuộc thế hệ của chúng tôi.

Trách Nhiệm Của Ai? (Tổ Quốc)

Thảm kịch tỵ nạn và di dân đang làm rúng động lương tâm thế giới. Năm mươi ba (53) triệu người tị nạn, thêm 12 triệu người từ đầu năm 2014. Những người có phương tiện nhất tìm cách di chuyển sang Tây Âu, bằng cả đường bộ lẫn đường biển. Các báo đài mỗi ngày đưa tin hàng trăm người chết đuối trên biển Địa Trung Hải cùng với hình ảnh bi đát của những người tỵ nạn trên đường chạy trốn chiến tranh và bạo lực. Trách nhiệm tại ai? Tại các cuộc nội chiến, tại những chính quyền bạo ngược và lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo? Đúng, nhưng người có trách nhiệm lớn nhất là Barack Obama.