Hến, Bia, và Bài Học Muộn Màng Bên Dòng Sông Hồng (Nhật Ký Yêu Nước)

Người Việt mình hay ví von, rằng người dân như những con hến, sống đời an phận, lặng lẽ nằm dưới bùn sâu. Chỉ khi nào cái nồi nước sôi “của chế độ” luộc chín tới, nóng quá không chịu nổi nữa, thì cái miệng hến mới chịu hé ra. Nhưng khổ nỗi, hé miệng lúc ấy nào phải để đòi lại công bằng, mà là để… trôi thẳng vào miệng kẻ khác, trở thành món nhậu trên bàn tiệc quyền lực.

Câu chuyện thu hồi đất ven sông Hồng những ngày gần đây là một vở kịch châm biếm đắt giá cho triết lý “con hến” ấy.

Khi những mảnh đất ven sông, vốn dĩ là mồ hôi, là máu, là di sản bao đời của người dân bị “quy hoạch” một cách lạnh lùng, nhà cửa bị san phẳng, người dân bỗng chốc trở thành kẻ vô gia cư ngay trên mảnh đất của mình. Có những gia đình, nhà mất, đất không, tái định cư là khái niệm xa xỉ, và tiền đền bù thì chỉ là con số không tròn trĩnh. Lúc đó, con hến mới bắt đầu… há miệng. Họ giăng băng rôn, họ kêu gào, họ đi khiếu kiện khắp các cơ quan công quyền.

Nhưng hỡi ôi, khi “nồi nước” đã sôi sùng sục trên bếp lửa của sự độc tài, thì tiếng kêu của một vài con hến có làm nguội được nồi canh?

Thật đáng buồn thay, người ta chỉ chịu “lên tiếng” khi cái quyền lợi sát sườn nhất—cái mái nhà che nắng che mưa—bị đụng chạm. Còn khi những bất công xã hội khác, khi đồng bào khác bị chà đạp, khi sự độc tài toàn trị gông cùm lên quyền tự do ngôn luận, quyền con người, thì không ít người chọn cách im lặng, thậm chí là quay sang bênh vực kẻ cầm quyền, tin vào những lời hứa hẹn hào nhoáng.

Họ quên rằng, một chế độ không biết tôn trọng quyền sở hữu cá nhân, không biết thượng tôn pháp luật với người dân thấp cổ bé họng, thì hôm nay họ cướp của người này, ngày mai họ sẽ cướp của người kia. Im lặng không phải là vàng, im lặng là tự trói tay mình chờ ngày bị luộc.

Chúng ta vẫn thường mơ về một Việt Nam

“sánh vai với các cường quốc năm châu”. Nhưng làm sao có thể sánh vai khi tư duy của một bộ phận người dân vẫn chỉ quẩn quanh trong vỏ hến? Làm sao xã hội thay đổi được, khi người ta chỉ biết xót xa cho bản thân mà làm ngơ trước nỗi đau của cộng đồng? Sự phát triển của một quốc gia không được xây dựng trên sự cam chịu, mà phải được kiến tạo từ những công dân biết đứng thẳng lưng, biết lên tiếng bảo vệ quyền lợi chính đáng ngay cả khi chưa đến lượt mình bị “luộc”.

Nếu cứ tiếp tục sống đời con hến, đợi đến khi nóng quá mới mở miệng, thì kết cục vẫn mãi là món nhậu cho những kẻ nắm quyền trong bàn tiệc lợi ích. Muốn thay đổi vận mệnh đất nước, điều đầu tiên là phải thoát xác khỏi cái vỏ hến ấy, phải hiểu rằng sự im lặng trước bất công của người khác chính là sự tự sát cho chính mình trong tương lai.

Đừng đợi đến khi mất nhà mới biết đau. Đừng đợi đến khi bị “luộc” mới biết kêu. Vì khi ấy, tiếng kêu của bạn cũng chỉ là một âm thanh lạc lõng giữa tiếng nhai nuốt của kẻ mạnh.

Nhật Ký Yêu Nước

Nguồn: www.facebook.com

Đỗ Lê Thường

Đỗ Lê Thường

A Di Đà Phật Hay A Mi Đà Phật ? (Nguyễn Cung Thông)

Tóm lại, các cách đọc A Di Đà Phật (giọng Nam Bộ - khuynh hướng…

3 ngày

Tiếng Mẹ Như… Con Nợ, Phận Chữ Và Phận Nước (Nguyễn Hoàng Văn)

Giới tuyến trong tiếng Việt, do đó, không đơn giản là chuyện ngôn ngữ. Đó…

4 ngày

Phố 17 Tháng Sáu (Nguyễn Xuân Thọ)

Ở Đức có nhiều con đường mang tên “Phố 17 Tháng Sáu”. Ở Berlin còn…

5 ngày