Thế Giới Bước vào Giai Đoạn Địa Chấn Chính Trị và Cách Mạng? (Chu Tuấn Anh)

Chứng kiến tất cả những gì xảy ra tại Nepal, chế độ Cộng Sản Việt Nam hoảng hốt đưa đội ngũ Tuyên giáo và Dư luận viên “đánh phá cách mạng màu” và “cách mạng Gen Z”. Nhưng bản thân chế độ nên coi chừng vì khi quá say mê trong những tuyên truyền dối trá của mình, họ sẽ nhầm lẫn giữa lối thoát và mối nguy.

Lựa chọn sinh tử cho một dân tộc (Trần Khánh Ân)

Có những biến cố thoạt nhìn chỉ như một cơn bão nhỏ trong một đất nước xa xôi, nhưng thực chất lại chứa đựng sức cảnh tỉnh cho toàn thế giới. Cuộc nổi loạn dữ dội vừa qua ở Nepal, bùng lên chỉ sau một lệnh cấm mạng xã hội, là một ví dụ điển hình. Chỉ trong vài ngày, một quốc gia vốn được coi là hiền lành, sùng đạo, quen chịu đựng, đã bùng nổ với sự phẫn nộ ghê gớm: hàng chục ngàn người dân xuống đường, bất chấp súng đạn; quân đội xúc động, từ chối đàn áp; thủ tướng phải bỏ chạy. Một chế độ tưởng như vững chắc bỗng trở nên mong manh như tờ giấy trước sức mạnh của nhân dân.

Đảng cộng sản Việt Nam đã biết rùng mình chuyện Nepal? (Chu Tuấn Anh)

Khi làm việc với an ninh chế độ Cộng Sản Việt Nam: anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên luôn gửi đến chế độ thông qua lực lượng an ninh một thông điệp về một kịch bản chuyển tiếp đất nước về dân chủ thông qua hòa bình, hòa giải dân tộc và tình huynh đệ. Đó không phải là quan điểm cá nhân của một anh em nào trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên mà là lập trường chung của chúng tôi đã được phát biểu tại Chương IX: Chung một giấc mơ Việt Nam.

Trước một Thay Đổi Lớn Đang Đến (Nguyễn Trần Đặng)

Ngày lịch sử sang trang có thể rất gần. Những người dân chủ phải chuẩn bị để cuộc chuyển hóa về dân chủ diễn ra nhanh chóng và trong những điều kiện tốt đẹp nhất. Họ phải quả quyết ngay từ bây giờ rằng không một ai, dù thuộc quá khứ nào, phải lo sợ cuộc chuyển hóa về dân chủ bởi vì nó sẽ diễn ra trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc thực sự và thành khẩn.

Chế độ phải thả Trần Khắc Đức và Quách Gia Khang ra ngay lập tức! (Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên)

Dân chủ hóa là một cố gắng để đưa đất nước chuyển tiếp về dân chủ trong một trật tự, với một sự đồng thuận và trên tình thần hòa giải, và mọi người Việt đều có chỗ đứng và tiếng nói. Chúng ta vẫn là đất nước Việt Nam với dân số đó, con người đó, nhưng cách tổ chức xã hội chúng ta sẽ thay đổi. Do đó, dân chủ là lựa chọn duy nhất để chúng ta có tương lai.

Cùng nhau thoát khỏi kịch bản Romania (Chu Tuấn Anh)

Một câu hỏi cần đặt ra là họ có thể làm gì để tránh một bi kịch xảy ra cho bản thân mình? Câu trả lời hiển nhiên nhất là cần phải ủng hộ và yểm trợ cho lực lượng đối lập dân chủ – một lực lượng chính trị đại diện cho một cố gắng kết hợp tự thân trong lòng đất nước Việt Nam để chuyển tiếp đất nước về dân chủ trong trật tự, ôn hòa, và hòa giải dân tộc nhằm đảm bảo một chỗ đứng của đất nước trong một Kỷ nguyên mới của nhân loại.

Lại gửi anh em an ninh, tuyên giáo, và các đảng viên chế độ (Chu Tuấn Anh)

Anh em an ninh và tuyên giáo nên hiểu một điều: Sự đàn áp và tuyên truyền dối trá không mang lại kỷ nguyên mới cho đất nước. Nó chỉ làm cho đất nước sụp đổ và chia rẽ hơn mà thôi. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên chưa bao giờ lợi dụng một tình thế bất lợi của đất nước để kích động và chia rẽ. Nếu ai đó nói như vậy thì đó là một sự chụp mũ và ngụy biện đáng giận. Chúng tôi cũng chưa bao giờ phân biệt phia tuyên giáo, phe công an, hay phe quân đội cả. Mọi người đều là đồng bào, là anh em, cùng nhau phấn đấu cho hòa giải dân tộc và dân chủ đa nguyên. 

Chuyển hóa về dân chủ trong hòa bình (Bàn Việc Nước)

Chuyển hóa về dân chủ hoàn toàn có thể diễn ra một cách hòa bình nếu được chuẩn bị kỹ lưỡng và được dẫn dắt trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc. Thực tế, những bi kịch xảy ra ở Iraq hay Libya không phải là hệ quả của dân chủ, mà là hậu quả của việc chế độ độc tài bị lật đổ một cách đột ngột trong khi các quy tắc chuyển giao quyền lực chưa được thiết lập. Khi xuất hiện khoảng trống quyền lực, trật tự xã hội có thể bị phá vỡ, và hỗn loạn trỗi dậy như một hệ quả khó tránh khỏi.

Tô Lâm, nhà độc tài đầu tiên và cuối cùng của Đảng Cộng sản Việt Nam (Việt Hoàng)

Ông Nguyễn Phú Trọng là người không có ý chí và khả năng để làm một nhà độc tài. Ông ấy được chọn làm nhà độc tài vì bất đắc dĩ khi ĐCSVN đã quá bế tắc. Ông Tô Lâm thấy ông Trọng quá yếu ớt và bệnh tật nên đã nhân cơ hội này cướp lấy chính quyền nhưng ông ta không hiểu rằng làm lãnh đạo ĐCSVN trong lúc này là một tai họa chứ không phải là một sự may mắn.

Ông Tô Lâm và chế độ cộng sản có thể tiếp tục chống cự ? (Chu Tuấn Anh)

Sau đại dịch Covid-19 và cuộc Cách mạng giấy trắng, con đường phát triển kinh tế dựa trên xây dựng, bất động sản cùng vay nợ đã như một liều thuốc phiện quá liều và không còn dùng được nữa. Thứ chủ nghĩa kinh tế đã chết tại Trung Quốc và đưa đế quốc vào một tình trạng buộc phải xét lại với đầy những bất ổn.

Tô Lâm và đảng Cộng Sản: Cải cách hay trong cơn điên loạn (Chu Tuấn Anh)

Nhiều người trong chế độ cộng sản Việt Nam thường bêu xấu Gorbachev là một kẻ phản bội, trở cờ và là người đã gây ra cái chết cho chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô. Nhưng những ai còn có ký ức của giai đoạn cải tổ thì đều biết rõ rằng thực tế chính Gorbachev là người phát động phong trào cải tổ trong thế giới cộng sản vào năm 1985.