Lãnh đạo tối cao của Trung Quốc, ông Tập Cận Bình tặng Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng huân chương hữu nghị

Bí quyết sống còn của Đảng Cộng Sản Việt Nam (Nguyễn Gia Kiểng)

Không biết các đảng viên cộng sản Việt Nam, kể cả những đảng viên cao cấp, có ý thức được không nhưng từ Đại hội VI năm 1986, nhất là từ Hội nghị Thành Đô năm 1990, những người kế tiếp nhau lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam hình như nghĩ rằng họ đã tìm ra được một bí quyết để giữ vững quyền lực. Bí quyết đó là cứ rập khuôn theo Trung Quốc.

Đứng trong nghèo khó, Đảng cộng sản chỉ có những lựa chọn tăm tối (Trần Khánh Ân)

Giải pháp an toàn và hiệu quả để đưa tất cả ra khỏi bế tắc hiện nay là Đảng cộng sản Việt Nam nên tìm cách để đối thoại với đối lập Việt Nam, với những tổ chức, với những con người lương thiện thực sự muốn dân chủ hóa đất nước trong tình dân tộc, trong nghĩa đồng bào để tránh được cả cho mình và Đất nước một lần nữa lại rơi vào thảm kịch. 

Chấp nhận đi vào đêm đen cùng Đảng cộng sản ? (Trần Khánh Ân)

Với chế độ cộng sản hiện nay, thế giới chỉ bắt tay làm ăn, ưu ái, giúp đỡ Việt Nam với điều kiện Việt Nam phải đứng về phía những quốc gia dân chủ và dân chủ hóa đất nước. Nhưng từ sau khi bỏ phiếu chống Nghị quyết loại trừ Nga ra khỏi Hội đồng Nhân quyền quốc tế, Đảng cộng sản Việt Nam đã chọn bóng tối và cái chết trong cô đơn.

Đi với Mỹ có giữ được đảng không? (Đỗ Xuân Cang)

Đảng chính trị không còn lý tưởng là đảng chết. Trong đảng không còn niềm tin, không còn sự kính trọng nhau, chỉ còn sự thần phục và sự thống trị. Thân xác còn lại của nó hóa thân thành băng đảng, một băng đảng gắn bó tạm bợ với nhau chỉ vì quyền lợi cá nhân. Từ thời điểm mấu chốt đó, băng đảng đã đi một chặng đường dài thanh lọc ngược. Sự thăng tiến trong băng đảng không dựa trên tài năng đức độ mà dựa trên tài luồn lách, thượng đội hạ đạp.