Từ Bao Giờ Thiên Chúa Cần Một Tổng Thống Bảo Vệ? (Võ Ngọc Ánh)

Con cái nhà Trump tự tung tin, cha họ đang “cứu Kitô giáo”. Nghe mà tưởng Tin Mừng vừa rơi xuống hố sâu và cần một tổng thống thò tay kéo lên.

Gia đình Trump gần đây lặp lại câu quen thuộc: “We’re saving Christianity. We’re saving God.” – Cứu Kitô giáo. Cứu cả Chúa. 

Nghe như thể Thiên Chúa đang chờ một sắc lệnh hành pháp để được tồn tại hợp pháp. Như thể ơn cứu độ giờ phải ký tên đóng dấu mới có hiệu lực.

Người ủng hộ nói Trump tạo điều kiện pháp lý để Kitô hữu sống đức tin đúng nghĩa. 

Đúng, ông bổ nhiệm thẩm phán bảo thủ, ủng hộ tự do tôn giáo, lật Roe v. Wade. Nhưng luật có thể đổi, chính sách có thể xoay chiều. Đức tin thì không sống nhờ những vụ kiện và sắc lệnh hành pháp. 

Nếu đức tin chỉ tồn tại được nhờ Tối cao Pháp viện, thì đó là đức tin   cũng chỉ như, “hạt giống rơi bên vệ đường”.

Đồng nhất một chính trị gia với sự sống còn của Kitô giáo là pha trộn nguy hiểm giữa đức tin và quyền lực. 

Lịch sử đã cho kinh nghiệm. Thời trung cổ từng nếm rồi. Giáo hội đã phải trả giá hàng thế kỷ để hiểu rằng quyền lực không bao giờ cứu được đức tin. Nó chỉ làm méo mó.

Đặc biệt sau Công đồng Vaticano II, Giáo hội chọn đối thoại thay vì cưỡng ép. Chọn tự do lương tâm thay vì áp đặt. Cấm giáo sĩ làm chính trị đảng phái. Không còn nhân danh Chúa để buộc người khác phải tin.

Vậy mà hôm nay vẫn có người tin rằng phải bầu cho một chính trị gia thì mới bảo vệ Chúa. Ngày xưa là vì vinh quang Thiên Chúa. Hôm nay là vì giá trị truyền thống. Bao bì thay đổi. Cơ chế quyền lực thì không.

Kitô giáo nói yêu thương. Trump nói chiến thắng. 

Kitô giáo nói tha thứ bảy mươi lần bảy. Trump nói trả đũa. 

Kitô giáo nói đến với người bé nhỏ, vùng ngoại biên. Trump nói xây tường. 

Kitô giáo dạy đừng làm chứng gian. Trump thì nói dối không ngừng. 

Nhưng quyền lực khoác áo đạo đức thì có thể làm Kitô giáo biến dạng.

Trump dẫn dắt, MAGA hô hào phải chống thức tỉnh, phải dẹp DEI để cứu gia đình truyền thống. Nhưng gia đình không được cứu bằng cơn giận. Đức tin không lớn lên bằng sợ hãi. Và Thiên Chúa không cần một chiến lược truyền thông để tồn tại.

Bách hại không giết được Kitô giáo. Nhà tù không giết được Kitô giáo. Đế quốc không giết được Kitô giáo. Độc tài cũng không giết được Kitô giáo. 

Thứ dễ làm đức tin biến dạng nhất chính là quyền lực được khoác áo đạo đức. Khi bàn thờ kê sát bục diễn thuyết. Khi thánh giá thành logo chiến dịch.

Giáo hội phong thánh cho những người dám chết để làm chứng cho đức tin, chứ không phong thánh cho người chiến thắng bầu cử.

Đức tin có cần một chính trị gia để được “cứu” không? Hay điều đang được cứu thực ra là một dự án quyền lực, còn Chúa chỉ được mượn tên?

Võ Ngọc Ánh

(19/02/2026)

About the author