
Donald Trump rất thích làm đạo diễn cho câu chuyện của người khác. Miễn là kịch bản đó biến ông thành nhân vật chính.
Từ việc tự biên tự diễn những lời khen ngợi, đến giành micro thông báo hộ đồng minh, “sự thật” dưới góc nhìn của Trump luôn vận hành theo quy trình Trump.
Thế giới vẫn chưa quên, sau khi ra lệnh ném bom Iran, Trump kể rằng, có một cựu tổng thống Mỹ gọi điện khen ông dám làm điều mà họ không dám làm.
Nghe rất oai.
Chỉ tiếc là cả bốn văn phòng của bốn cựu tổng thống còn sống đều lần lượt xác nhận, không ai trong số họ gọi cho Trump.
Và đó không phải lần duy nhất Trump kể một câu chuyện mà người trong cuộc phải đứng ra dập tắt.
Tại hội nghị G7 diễn ra ở Pháp hồi tuần trước, Trump khoe với phóng viên một đài Ý rằng, Thủ tướng nước này là bà Giorgia Meloni đã nhiều lần nài nỉ xin được chụp hình với ông. Vì tội nghiệp nên ông đồng ý.
Bà Meloni đáp trả gần như ngay lập tức bằng một video ngắn gọn: “Đó là chuyện hoàn toàn bịa đặt. Tôi và nước Ý không bao giờ đi van xin.”
Nhà Trắng chọn cách im lặng.
Trong khi đó Trump lại tiếp tục tung lên mạng phiên bản cá nhân để hạ nhục lãnh đạo Ý. Có lẽ vì hậm hực vụ Rome không cho Mỹ mượn sân bay đánh Iran.
Nhưng quốc thể của nước Ý đã được khẳng định chỉ bằng một câu nói ngắn gọn của bà Thủ tướng.
Tính thù dai và thích được tung hô của ông lần này vấp phải bức tường tự tôn của một nữ thủ tướng châu Âu.
Người ta tưởng sau hai lần bị công khai bác bỏ, Trump sẽ bớt hứng kể chuyện như mấy bà.
Nhưng không.
Cuối tuần rồi, khi nước Anh vẫn còn đang bàn tán về tương lai chính trị của Thủ tướng Keir Starmer. Chính phủ Anh chưa hề thông báo điều gì. Thì Trump đã “cầm đèn chạy trước ô tô” công bố luôn tin ông Starmer sẽ từ chức trên mạng xã hội.
Trong ngoại giao hiện đại, các nguyên thủ thường chờ chính phủ sở tại lên tiếng trước. Không phải vì họ không biết, mà vì đó là sự tôn trọng chủ quyền.
Ai làm Thủ tướng Anh là việc của người Anh, không phải của Tổng thống Mỹ.
Nhưng Trump đã bất chấp quy tắc ngoại giao tối thiểu để được cầm micro đầu tiên.
Có lẽ với Trump, ngoại giao đúng nghĩa chỉ tồn tại khi người khác biết nịnh bợ ông. Còn không, bộ sưu tập thù dai, ghim lâu nếu không làm ông vừa ý sẽ bị ông đem ra làm trò cười lạc lõng.
Tháng 4/2026, ông nhại giọng Pháp để chế giễu Tổng thống Macron là “đang hồi phục sau cú đấm vào hàm của vợ”. Điều này xuất phát trong một khoảnh khắc vô tình trên máy bay khi ông Macron thăm Việt Nam năm 2025.
Điều lạ là Trump rất ít khi dùng kiểu giọng điệu ấy với Putin hay Tập Cận Bình.
Với họ ông không tiếc những lời khen và lặp lại những lập luận theo ý họ về nước Mỹ. Từ chuyện Nga không can thiệp bầu cử Mỹ đến việc đổ lỗi nước Mỹ suy yếu cho Biden.
Có lẽ trong thế giới của Trump, đồng minh là để châm chọc, còn đối thủ chiến lược, đối thủ hệ thống thì nên giữ phép lịch sự.
Trong thế giới ấy, sự thật không phải là điều đã xảy ra, mà là điều khiến ông trở thành tâm điểm.
Nơi thể diện quốc gia bị đem làm đạo cụ phục vụ cho cái tôi cá nhân. Nhưng gần đây không tí nhân vật trong câu chuyện của Trump cứ không chịu yên mà bước ra để sửa lại kịch bản của Trump.
Rứa hỷ!
Võ Ngọc Ánh
(23/06/2026)


