Khúc Tráng Ca Đẫm Nước Mắt: Khi Xương Máu Đổ Xuống Để Đổi Lấy Cảnh Màn Trời Chiếu Đất? (Nhật ký Yêu nước)

Lịch sử dân tộc từng trang đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và máu xương của bao thế hệ đi trước. Biết bao bộ đội đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, gửi lại thanh xuân nơi chiến hào lạnh lẽo để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Những tấm bằng “Tổ quốc ghi công”, những nghĩa trang liệt sĩ khói hương nghi ngút, những cuộc tìm kiếm hài cốt gian nan được nhắc đến như biểu tượng của sự tri ân.

Thế nhưng, đằng sau những khẩu hiệu vinh danh hào nhoáng, đằng sau những buổi lễ kỷ niệm trang trọng ấy lại là một hiện thực vô cùng phũ phàng, cay đắng và đau xót đến tận cùng.

Sự Phản Xứng Nghiệt Ngã Giữa Tuyên Bố Và Thực Tế

Đảng Cộng sản Việt Nam không ngớt lời ca ngợi công ơn liệt sĩ, giương cao ngọn cờ tri ân, đi tìm từng mảnh hài cốt còn vương vãi nơi chiến trường. Nhưng trớ trêu thay, chính những người đang hô hào đạo lý ấy lại nhẫn tâm đạp đổ cuộc sống bình yên của những người thân yêu nhất mà người lính đã khuất để lại phía sau.

Anh nằm lại lòng đất mẹ, để đổi lấy gì cho những người ở lại?

Đồng đội của anh – những người may mắn sống sót trở về sau mưa bom tầm đạn, mang trên mình thương tật và di chứng chiến tranh – nay bị chính những kẻ từng hô khẩu hiệu “vì nước vì dân” tước đoạt đi mảnh đất cắm rũa cuối đời.

Vợ của liệt sĩ – người phụ nữ mòn mỏi chờ chồng trong vô vọng, tuổi thanh xuân chôn vùi theo giông bão – nay bị đẩy ra đường, nhìn ngôi nhà thân yêu bị sủi ủi thành bình địa dưới gầm máy xúc của các dự án “phát triển kinh tế”.

Mẹ của liệt sĩ – người mẹ già từng quặn thắt ruột gan tiễn con ra trận và nhận về tờ giấy báo tử đẫm nước mắt – nay ở tuổi đất gần đất xa, không còn mái nhà che sương gió, phải ôm di ảnh con gác lửng vỉa hè hay lang thang khắp chốn kêu cứu.

Từ Người Có Công Trở Thành Dân Oan Vô Gia Cư

Những cựu chiến binh từng đối mặt với lằn ranh sinh tử, nay phải đối mặt với một cuộc chiến khốc liệt và bất công hơn gấp bội: cuộc chiến đòi lại quyền sống tối thiểu ngay trên quê hương mình. Họ bị biến thành những dân oan đúng nghĩa.

Những người từng cầm súng bảo vệ đất nước giờ đây phải cầm lá đơn kêu cứu nhàu nát, đi khắp các cơ quan công quyền từ địa phương đến trung ương. Họ gõ cửa từng căn phòng lạnh ngắt của những kẻ cầm quyền, giơ cao những tấm huân, huy chương lấp lánh ánh thép chiến trường để đổi lấy một lời đáp trả: sự im lặng vô cảm, những cái đẩy đuổi phũ phàng, thậm chí là những trận đòn roi, đàn áp từ lực lượng an ninh.

Từ những người có công với cách mạng, họ bỗng chốc trở thành những kẻ vô gia cư ngay trên mảnh đất mà cha anh họ đã đổ máu để gìn giữ. Cảnh màn trời chiếu đất, những buổi tối đói lạnh bên lề đường, những giọt nước mắt bất lực của người mẹ liệt sĩ già nua… chính là bản cáo trạng đanh thép nhất đối với sự vô ơn và bất nhân của bộ máy cầm quyền.

Lời Thức Tỉnh Cho Lương Tri

Họ tung hô người liệt sĩ trên văn bản, nhưng lại chà đạp lên máu thịt của liệt sĩ ở ngoài đời thực. Sự vinh danh nào có trọng lượng khi người mẹ sinh ra người anh hùng ấy không có nổi một mái nhà để thở hơi thở cuối đời? Sự tri ân nào có giá trị khi người vợ, người đồng đội của họ bị cướp sạch tài sản, đẩy vào bước đường cùng thành những kẻ lưu vong trên chính quê hương mình?

Công lý không thể chỉ nằm trên giấy, và lòng biết ơn không thể chỉ đo bằng những vòng hoa ngày lễ trong khi tay vẫn nhúng chàm trong những vụ cướp đất, phá nhà tàn nhẫn. Lịch sử và nhân dân sẽ không bao giờ quên, và cũng không bao giờ tha thứ cho sự bất công chồng chất này.

Nguồn: Nhật ký Yêu nước (www.facebook.com)

About the author