Hai tuần lễ từ ngày 19/8/1945 đến ngày 02/09/1945, được gọi là thời gian của Cách Mạng Tháng 8, theo tôi là khúc quanh lịch sử quan trọng nhất trong lịch sử nước ta nhưng vẫn chưa được nhìn rõ dù đã có vô số những sách, bài viết và thảo luận.
Có hai câu hỏi quan trọng vẫn chưa được giải đáp một cách thuyết phục để chúng ta cùng rút ra những kết luận cần thiết cho tương lai đất nước.
Đó là :
1/ Tại sao Đảng Cộng Sản đã giành được chính quyền một cách dễ dàng năm 1945 dù đã ra đời, ngày 03/02/1930, như một lực lượng chối bỏ tổ quốc Việt Nam để khẳng định, theo mệnh lệnh của Quốc Tế Cộng Sản, chỉ có một tổ quốc duy nhất là Liên Bang Xô Viết và ngay sau đó đã phạm những tội ác rất lớn đối với tổ quốc Việt Nam trong cuộc nổi dậy năm 1931 dưới danh xưng Xô Viết Nghệ Tĩnh?
2/ Tại sao sau đó Đảng Cộng Sản vẫn được ủng hộ để giành được thắng lợi dù đã gây ra vô vàn tội ác như tàn sát hàng trăm nghìn người yêu nước trong các đảng quốc gia, rồi trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất, nhất là cuộc nội chiến 30 năm làm đất nước tan hoang và hơn sáu triệu người thiệt mạng ?
Rất nhiều lý do đã được đưa ra nhưng vẫn chỉ là những lý do bề mặt. Lý do nền tảng cho hai NGHỊCH LÝ này là chúng ta không hiểu lịch sử của mình. Trái với quả quyết của các sử gia quá giầu tự hào dân tộc chúng ta không có bốn nghìn năm văn hiến và một lịch sử vẻ vang để hãnh diện và yêu nước. Nếu so sánh với các nước khác chúng ta là một nước rất non trẻ với một lịch sử vừa rất ngắn vừa đầy thương đau. Lịch sử ngắn ngủi và chật vật đó khiến chúng ta chưa có đủ ba yếu tố nền tảng bắt buộc phải có của một dân tộc để tránh những tai họa trong cuộc hành trình về tương lai: tình cảm dân tộc (hay lòng yêu nước), bản năng kết hợp và văn hóa thảo luận. Cả ba chỉ có thể có được sau một lịch sử dài.
Đối với một dân tộc chỉ cần có tình cảm dân tộc ở mức vừa phải một đảng đã phủ nhận tổ quốc như Đảng Cộng Sản không bao giờ có thể được ủng hộ mà chỉ có thể bị lên án. Cũng thế, đối với một dân tộc bình thường không có tội nào lớn hơn tội gây ra nội chiến.
Điều đáng buồn là chúng ta chưa phải là một dân tộc bình thường bởi vì lịch sử sống chung của chúng ta vừa quá ngắn vừa quá xáo trộn. Không nên trách ai, chỉ cần hiểu mình để nhận ra những cố gắng phải làm.
Chúng ta, kể cả phần đông các sử gia, chỉ học lịch sử của nước mình nên cũng không hiểu được lịch sử của chính mình. Lòng yêu nước hay tinh thần dân tộc là điều chúng ta phải cố gắng xây dựng ra chứ không sẵn có để lợi dụng và lạm dụng. Khả năng kết hợp của chúng ta còn quá thấp dù là điều kiện bắt buộc cho sự sống còn của một dân tộc. Văn hóa thảo luận thì chúng ta còn quá kém dù cũng là điều kiện bắt buộc để tránh xung đột, cải tiến và vươn lên.
Đó là chủ đề cuộc thảo luận với nhà báo Hoàng Bách. Tôi không có tham vọng giải thích đầy đủ hiện trạng dân tộc mà chỉ mong được góp phần khiêm tốn cho một cuộc thảo luận quan trọng, bắt buộc phải có nhưng vẫn chưa thực sự có.
Nguyễn Gia Kiểng
Nguồn: Nguoi Viet Channel (www.youtube.com)
👉👉 Theo dõi kênh tại đây 👈👈



