Trump Đang Mở Đường Cho “Tân Hercules”?

Mơ tưởng sẽ lưu danh trong lịch sử như là “Tổng thống vĩ đại nhất” nhưng Trump – kẻ không chỉ bị xếp hạng như là tổng thống mà còn là công dân Mỹ tồi tệ nhất – chỉ đưa thân ra lót đường để người kế nhiệm mình có cơ hội trở thành một nhà lãnh đạo vĩ đại như thế, cho nước Mỹ và cho thế giới. [1] Bởi để giải quyết sạch sẽ những di sản tệ hại mà Trump để lại, nhà lãnh đạo đó phải thực hiện những kỳ tích tương tự nhân vật thần thoại Hercules.

Trump, mới đây, lại khiến chúng ta cười khẩy khi tự đặt mình lên trên những tổng thống vĩ đại nhất, nhưng trò vô sỉ này chẳng có gì là lạ [2] Đã vô sỉ đến độ tự diễn tả mình là Giáo Hoàng, là Chúa; đã vô sỉ đến độ – dẫu đảng Cộng Hòa đang nắm cả hành pháp, lập pháp và khống chế đa số tại Tối Cao Pháp Viện – mà vẫn luôn mồm lu loa rằng đối thủ chính trị của mình thao túng các cuộc bầu cử thì trò thì có trò đáng xấu hổ nào khác mà Trump không dám làm? Nhưng với cả một núi những trò xấu xa mà không người tử tế nào muốn nhúng tay, Trump đã thực sự biến nước Mỹ thành một thứ “chuồng phân”, tương tự cái đã làm nên kỳ công thứ năm của Hercules.

Đó là cái chuồng ngựa 1000 con với bãi phân lưu cữu những ba mươi năm của vua Augeas mà Hercules phải dọn sạch để chuộc tội ngộ sát vợ con. Khi giao phó một việc tưởng là bất khả như thế, ông vua này đã có ý hạ nhục và dồn Hercules vào đường cùng, tuy nhiên, bằng cách thay đổi dòng chảy của hai con sông Alpheus và Peneus, Hercules đã dọn sạch chỉ trong một ngày.

Cái nước Mỹ mà vị tổng thống thứ 48 nước Mỹ sẽ thừa hưởng cũng một cái “chuồng phân” như thế nhưng không thể dọn dẹp chỉ trong một ngày. Nếu Hercules chỉ dùng một chút trí khôn với kỹ thuật mà ngày nay chúng ta gọi là “thủy lợi” thì bây giờ, để giải quyết cái “chuồng phân” mà Trump đã thải ra, nhà lãnh đạo mới của nước Mỹ sẽ phải tốn rất nhiều thời gian, phải vận dụng cả trí lực, tâm lực và sức lực mà, nếu mang ra so với những gì mà Hercules đã làm, chỉ có thể hơn!

Làm việc gì khó chúng ta thường ví von là “bắt đầu với con số không” nhưng, với cái “chuồng” trên – từ những xáo trộn hay khủng hoảng xã hội, y tế, giáo dục, di trú, an ninh-tình báo, quốc phòng v.v. – nhiều khi nhà lãnh đạo mới của nước Mỹ phải gầy dựng lại từ con số âm.

Như y tế với những hệ lụy mà Trump cùng Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr. để lại. Làm sao để bảo vệ sức khỏe cộng đồng sau sự phá hoại của bộ đôi này với các chương trình phòng dịch và tiêm chủng? Một kẻ thì bảo rằng thuốc tẩy rửa nhà cầu có thể chữa bệnh Covid, một kẻ thì lu loa rằng việc chủng ngừa là nguyên nhân của bệnh tự kỷ mà đây chỉ là hai thí dụ rất nhỏ.

Và giáo dục, là nền tảng để con người học cách làm việc và cách làm người. Để bảo vệ vị trí siêu cường thì nước Mỹ phải luôn đi trước về khoa học nên việc đầu tư cho giáo dục phải là ưu tiên đầu nhưng Trump thì, ngay khi đắc cử nhiệm kỳ hai, đã bãi bỏ Bộ Giáo dục liên bang, đã trực diện tấn công và phá hoại các viện đại học hàng đầu, khiến nhiều nhà khoa học phải dứt áo ra đi, rời xa nước Mỹ.

Nhân bất học, bất tri lý”, ai cũng hiểu cái chân lý đơn giản này nhưng Trump thì chẳng màng gì đến “tri” hay “lý” và, đồng thời, chính ông ta, lại dạy cho thế hệ trẻ rằng “Trẻ không học, lớn vẫn làm tổng thống”. [3] Trump sùng bái những nhà độc tài dẫm trên “tri lý” như Putin hay Kim Jong Un đơn giản là bởi họ sở hữu những thứ mà Trump hằng mơ ước.
Trump mơ quyền lực tuyệt đối, dẫm lên luật pháp. Trump mơ được ngồi ghế quyền lực này vĩnh viễn. Trump mơ việc báo chí phục tùng như một đàn cừu và sai phái tòa án như nhân viên chạy vặt v.v

Nhà lãnh đạo quốc gia nào cũng khuyến khích lòng yêu nước của thế hệ trẻ, để họ thấy rằng việc phụng sự đất nước trong màu áo lính là một vinh dự. Tuy nhiên, nhìn vào Trump như là “Tổng tư lệnh tối cao” của quân đội Mỹ, giới trẻ lại nhận ra một sự thật bẽ bàng: “Trẻ trốn tránh, lớn vẫn ngồi xổm lên đầu bao đại tướng”. Ngồi xổm lên đầu các đại tướng, Trump đã gây ra cuộc chiến bất cần “tri-lý” với Iran và, do đó, ông tổng thống kế tiếp của nước Mỹ phải làm sao để giải quyết cái bãi phân này?

Rồi vị tổng thống mới đó này còn làm sao để khôi phục lại lòng tin của các đồng minh cùng cộng đồng quốc tế và vấn đề không chỉ đơn giản là khôi phục các mối quan hệ, cái thoả thuận cũ. Vấn đề là phải bảo đảm với các đồng minh rằng hiện tượng Trump sẽ không tái diễn, bởi nếu nhiệm kỳ này phó thác hết niềm tin vào nước Mỹ thì, biết đâu, nhiệm kỳ sau, sẽ có một ông Trump khác? Như thế, nhà lãnh đạo này phải lập lại công việc giống kỳ tích thứ hai của Hercules là tiêu diệt con mãng xà Hydra canh giữ cổng địa ngục. 

Quái vật này có nhiều đầu, đã có khả năng phun nọc độc mà, nếu bị chém đứt, sẽ mọc lên cái mới thành ra bất tử. Tuy nhiên, với sự hướng dẫn của nữ thần Athena cùng sự trợ giúp của người cháu Iolaus, Hercules đã dùng thanh kiếm nung nóng, nghĩa là vừa chém vừa nướng chín thịt, không cho nó mọc lên đầu mới. Làm sao để những lãnh tụ cực hữu hết đường mơ làm Trump đệ nhị hay Trump đệ tam? Làm sao để dập tắt phong trào MAGA, không cho nó tái sinh? Làm sao để ngăn chặn việc bọn tài phiệt dùng tiền để thao túng cử tri nhằm đưa những kẻ có thể giảm thuế và bãi bỏ những ràng buộc môi sinh cho mình lên nắm quyền, bất cần “tri lý”?

Như thế nhà lãnh đạo mới này này phải có một chiến lược toàn diện và những chiến thuật thích hợp để ngăn ngừa.  Ông ta phải đưa ra những cải cách kinh tế – thương mại – xã hội để tạo việc làm, để xóa bỏ những cách biệt xã hội, vừa cải cách cải cách hiến pháp với những tu chính án mới để khóa chặt các lỗ hổng pháp lý nhằm ngăn chặn những một tội phạm không thể ngồi ghế tổng thống, xóa sạch việc giới tài phiệt dùng tiền thao túng chính trị dưới danh nghĩa PAC (Political Action Committee) và trói buộc những chính trị gia phải chịu trách nhiệm với những vu cáo chính trị – xã hội bừa bãi như Trump hay các nhà lý thuyết âm mưu cực hữu v.v.

Để đạt những mục tiêu như thế thì ông ta phải nhìn xa trông rộng, phải quyết đoán với một thần kinh thép nhưng cần uyển chuyển, khoan dung để không chỉ tạo nên sự đoàn kết trong đảng của mình mà khiến cả đối thủ chính trị nể nang hay, ít ra, biết sợ, không dám chơi bẩn. Và để làm như thế thì ông ta, về thể chất, cũng phải cứng cáp, dẽo dai, bền bĩ v.v.

Rõ ràng, việc so sách kỳ công của nhà lãnh đạo quốc gia mới này với kỳ công của Hercules cũng khập khiễng như thể chuyện tiếu lâm “Khổng Minh đánh nhau với Lý Tiểu Long, ai thắng?”. [4] Tuy nhiên cũng có thể thấy rằng nếu kỳ tích của Hercules chủ yếu là bắp thịt thì nhà lãnh đạo của nước Mỹ không chỉ phải thể hiện sức mạnh của bộ não mà phải có một sức khỏe đáng nể. Và nếu những kỳ tích của Hercules chỉ là để chuộc tội ngộ sát vợ con thì thành tích nhà lãnh đạo mới nước Mỹ phải xuất phát từ tấm lòng yêu nước, với khả năng tập hợp những công dân yêu nước để dọn dẹp cái chuồng bẩn của kẻ bất cần “tri lý” rất sùng bái độc tài.

Đó là một việc rất khó nhưng không phải là bất khả. Nước Mỹ đã có sẵn một thiết chế dân chủ, vấn đề là phải hoàn thiện nó để ngăn ngừa hiện tượng Trump cùng MAGA mà, tính từ lúc này, chỉ cần đợi hai năm nữa thôi. Đáng nói là thứ “phân” mà chủ nghĩa cộng sản thải ra trên đất nước chúng ta, như một cái.. chuồng. “Chuồng phân” của Trump thì bất quá chỉ tích tụ có bốn năm, tính thêm nhiệm kỳ đầu là tám năm. Cái chuồng trong thần thoại mà Hercules dùng cả hai con sông để dọn cũng chỉ có ba mươi năm. Nhưng cái “chuồng phân cộng sản” trên đất nước chúng ta thì, đến nay, đã tồn tại hơn tám mươi năm!

Nguyễn Hoàng Văn

Chú thích:

  1. “Is Trump Only The Worst President — Or Is He The Worst American — Ever? We have a winner!” 
    https://abovethelaw.com/2026/08/is-trump-only-the-worst-president-or-is-he-the-worst-american-ever
  2. https://www.businessinsider.com/donald-trump-cheated-on-his-sat-penn-wharton-mary-trump-2020-7
  3. https://www.newsweek.com/donald-trump-greatest-president-ever-12378891
  4. Ngày nọ ông thầy tự dưng nổi cáu với đứa học trò giỏi nhất lớp, hạch hỏi một cách khắt khe, nhưng vì không thể nào làm khó cậu học trò thông minh và siêng năng, ông đổi chiến thuật:
    Thầy (hất hàm): “Nếu Khổng Minh đánh nhau với Lý Tiểu Long, ai thắng?”. 
    Trò: “Thưa thầy em không biết!”
    Thầy: “Không biết hả, đi xuống, tôi cho trò trứng gà, zero điểm”.
    Trò: “Thưa thầy, vậy Khổng Minh thắng hay Lý Tiểu Long thắng?”
    Thầy: “Về nhà hỏi cha mày!”. 
    Ngày hôm sau, trò mang lời đáp của bố mình lên chất vấn lại thầy.
    Trò: “Ba em bảo câu hỏi thầy đặt ra hoàn toàn vô lý, không thích hợp. Sức mạnh của Khổng Minh là sức mạnh của mưu trí, sức mạnh của Lý Tiểu Long nằm ở bắp thịt. Đánh nhau bằng bắp thịt thì Lý Tiểu Long một lúc có thể hạ gục năm hay sáu, bảy người như Khổng Minh. Đánh nhau bằng trí thì Khổng Minh có thể tiêu diệt cả đội quân có mấy ngàn Lý Tiểu Long. Tuy nhiên hai người sống cách nhau gần hai ngàn năm, Khổng Minh sống vào thời Tam Quốc vào thế kỷ thứ ba, Lý Tiểu Long sống ở Hồng Công vào nửa sau thế kỷ 20, làm sao có thể đánh nhau cho được.”
    Thầy (cười gằn): “Chính xác, kể ra thì cha mày cũng khá hiểu biết”. 
    Trò: “Vậy tại sao thầy lại cho em zero!”
    Thầy (lại cáu): “Đến lúc này rồi mà cha con mày vẫn chưa nhận ra lỗi của mình à!”
    Trò: “Thưa thầy, em có lỗi gì ạ!”
    Thầy (gằn giọng): “Ta hỏi mày, chuyện Lý Tiểu Long bên Hồng Công mấy chục năm trước vẫn nhớ, chuyện Khổng Minh bên Tàu vào thế kỷ thứ ba vẫn nhớ, chỉ trừ cái đám giỗ của nhà mày hôm thứ Bảy tuần trước thì lại quên, không mời ta!”

About the author