Chính Trị Của Quy Hoạch Và Đầu Óc Trương Tuần (Nguyễn Hoàng Văn)

Đất nước Việt Nam, cơ hồ, đang xoay chuyển thành một cái làng thật to, ở đó báo chí-truyền thông chỉ là thứ “thằng mõ” gân cổ gáo thét mấy thông tin từ trên ban xuống như thể hạng sai vặt, an ninh trật tự thì nằm trong tay những trương tuần nách thước tay dao và, nhất nhất, mọi đường đi lối về phải qua cái cửa ải gọi là điếm canh.

Nhìn Từ Marcel Aymé, Chỉ Có Khỉ Mới Cứu Nổi Trump? (Nguyễn Hoàng Văn)

Loài khỉ, theo Học thuyết tiến hóa, Theory of Evolution, là tiền thân của loài người. Làm người mà tự đẩy mình vào tình thế chỉ có khỉ mới cứu nổi, ắt phải là một kiểu thoái hóa hay phản tiến hóa. Liệu một trường hợp một tổng thống một siêu cường quốc cùng cái khối đông hò reo ủng hộ phía sau có đủ nghiêm trọng đến mức thúc đẩy giới khoa học thực sự hướng đến một Theory of De-evolution nghiêm túc hay không?

“Kiêu binh”, “Hồng vệ binh” và “Hèn kiêu binh” (Nguyễn Hoàng Văn)

Thời Lê Trung Hưng đất nước chúng ta từng rối lên với loạn kiêu binh; thập niên 1960 thì Trung Cộng – đang loạn vì cú vấp ngã “Đại nhảy vọt” – lại loạn thêm với nạn “Hồng vệ binh”; còn bây giờ thì nước Mỹ đang loạn với những “hèn kiêu binh”. Tất cả giống nhau ở sự vô nhân, vô pháp, vô thiên.

 “Ngụy cơ bản” và “ngụy tinh hoa” (Nguyễn Hoàng Văn)

Dẫu sai với ý đồ “Chọn gene để đào tạo tinh hoa” để gây nên những phản ứng gay gắt, ông giám đốc sở nọ ở Hà Nội cũng đã nói lên một nhu cầu có thực. Đất nước rất cần đến sự dẫn dắt của những người con ưu tú nhưng lại đội trên đầu những bè đảng đặc quyền mà, mẻ ngoài, thì rất ngạo mạn còn, sâu kín bên trong, lại không ngớt dày vò với những ẩn ức tinh hoa. 

Dựng tượng Thúy Kiều (Nguyễn Hoàng Văn)

Thường, người ta coi khinh và chà đạp người làm điếm. Tuy nhiên cần nhớ rằng họ bán thân thể họ: da thịt họ, họ có quyền tự chủ, tự quyết và, xét ra, tiền trao cháo múc, họ cũng chẳng làm hại ai. Đáng nói là thứ điếm cao cấp, chỉ bán thân người khác chứ, mà là bán hàng triệu người, bán hàng mấy thế hệ, thậm chí còn bán cả thân thể và tương lai của đất nước, dân tộc.

Khi chúng ta không được quyền nổi quạu (Nguyễn Hoàng Văn)

Bị cấm nổi quạu như những người yêu nước mình, người Việt thậm chí còn bị cấm nổi quạu cả trong tư thế của người tiêu thụ hay nạn nhân. Người Việt đang bị cấm nổi quạu như là khách hàng của những thế lực công nghiệp giả cầy, cái nhóm lợi ích có thể thao túng cả hệ thống kiểm duyệt và trấn áp. Người Việt còn bị cấm nổi quạu như là nạn nhân của những thế lực phá sơn lâm đâm hà bá để, giữa những ngày này, khi trận đại hồng thủy ở miền Trung bùng lên với sự xúc tác của những nhóm lợi ích hủy hoại thiên nhiên, sinh mạng của người Việt đang bị xem thường như giống sâu, giống kiến.

“Lai tại khứ giao duyên” (Nguyễn Hoàng Văn)

“Lai” là vị lai, chỉ chuyện của tương lai, “khứ” là quá khứ, chuyện đã xảy ra rồi và “tại”, hẳn nhiên, là hiện tại, chuyện trước mắt. Nếu “Tân cổ giao duyên”, ra mắt vào giữa thập niên 1960, được giới thưởng ngoạn bình dân đương thời hoan hỉ đón chào thì nay, cuộc giao duyên xuyên thời gian này, lại khiến những ai quan tâm đến vận nước phải đau đớn ngậm cười.

“Đô Mỹ”, “ký họa” và những sứ quân làng (Nguyễn Hoàng Văn)

Tiếng Việt chúng ta thì, ngược lại, ngày càng bát nháo và hỗn loạn vì sự mạnh bạo của quá nhiều… Tần Thủy Hoàng. Nhưng nếu “hoàng đế” chỉ có một thì những thủ phạm gây ra tình trạng này chỉ là hạng cỏn con, cỡ sứ quân. Nghe thì thật là ghê nhưng đó, bất quá, cũng chỉ là hiện tượng.. làng, như một hiện tượng tiểu nông, sứ quân làng hay sứ quân tiểu nông. 

Quyền ăn trộm, quyền kể chuyện và phẩm giá quốc gia (Nguyễn Hoàng Văn)

Tin Mưa Đỏ dự tranh Oscar đến với tôi hầu như cùng lúc với tin người Nhật xuống đường phản đối người Việt rồi vụ này và vụ kia, mới rợi, của “công nghiệp trộm cắp” trên đất Nhật, như một chuyện dài feuilleton. [1] Ê chề và nhục nhã nên tôi, bất giác, lại tự hỏi mình là, giả như cái giấc mơ Oscar kia mà thành hiện thực, cái vinh này sẽ vớt vát được mấy phần của cái nhục này?