Lịch 30 Tháng 4 năm 1975

49 năm sau ngày 30/4/1975, những gì cần nói với nhau ? (Nguyễn Gia Kiểng)

Phải nhất quyết không để lặp lại kịch bản tồi tệ 1945 trong đó một vận hội lịch sử đầy hứa hẹn đã nhường chỗ cho một đại họa dài chỉ vì các trí thức Việt Nam lúc đó đã không chuẩn bị để chờ đón nó trong khi đặc tính của mọi cuộc cách mạng dân chủ là chúng phải được lãnh đạo bởi các trí thức. Mối nguy lớn nhất là sự ngớ ngẩn lúng túng không biết phải làm gì.

Chế độ cộng sản đã đến lúc phải cáo chung (Nguyễn Gia Kiểng)

Chúng ta cũng không phải lo ngại sự cáo chung của chế độ cộng sản sẽ tạo ra một giai đoạn hỗn loạn. Hoàn toàn không. Đặc tính chung của các đảng và chế độ cộng sản, như kinh nghiệm Liên Xô và các nước Đông Âu đã chứng tỏ, là chúng bốc hơi ngay tức khắc khi dân chủ được công nhận bởi vì sự sống của chúng là sự phủ nhận dân chủ, cũng giống như những bóng ma biến mất ngay khi ánh sáng bừng lên.

Phải rất cảnh giác trong năm nay (Nguyễn Gia Kiểng)

Năm 2024 sẽ rất phức tạp, có thể sẽ là năm định hướng tương lai đất nước. “Khó lường” là hai tiếng thường được nghe trong những phát biểu gần đây của các lãnh đạo cộng sản. Nhưng dù khó tới đâu chúng ta cũng vẫn cần dự đoán, dĩ nhiên dựa trên những sự kiện chính xác. Khó lường không có nghĩa là cứ nhắm mắt đưa chân.

Hai năm sau thảm họa Formosa (P.2) : Hậu quả của một thương vụ bán nước! (Trần Hùng)

Người dân Việt Nam và nhất là giới trí thức chỉ có hai lựa chọn hoặc là chống lại chế độ này, nghĩa là chống lại hành động bán nước của đảng cộng sản, hoặc là đồng lõa với đảng cộng sản. Các lãnh đạo cộng sản còn có thể biện hộ cho hành động bán nước của mình là vì ngu dốt, lú lẫn… Còn giới trí thức, những người có kiến thức và hiểu biết, đại diện cho trí tuệ của một dân tộc thì phải giải thích như thế nào với thế hệ mai sau về sự im lặng của mình ? Chẳng có ai vô can cả !

Hai năm sau thảm họa Formosa (Trần Hùng)

Đất nước là đất và nước. Nếu đất và nước đều bị ô nhiễm thì chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa. Đất nước Việt Nam này là ngôi nhà của chúng ta, những nạn nhân của Formosa là đồng bào là những người anh em của chúng ta. Câu hỏi được đặt ra cho tất cả chúng ta và nhất là giới trí thức là có còn coi đất nước này là ngôi nhà chung của mình? Có coi những nạn nhân Formosa là những người anh em của mình?

Tại sao bộ máy chính quyền lại vô cảm như vậy ? (Trần Hùng)

Nếu lấy những quyết định đúng đắn với đất nước nhưng trái với ý của “giai cấp thống trị” thì họ vẫn bị trừng phạt như thường, trong khi họ đã “chạy” không ít để vào vị trí hiện tại. Kết quả là họ chỉ biết hành xử rập khuôn, máy móc, “đúng với quy trình” – bất chấp cái quy trình đó đúng hay sai, để lỡ khi nào mắc phải sai lầm thì cũng có cái “quy trình” mà đổ lỗi.

Một vài ý kiến về vấn đề Hòa giải dân tộc (Trần Hùng)

Nếu nhìn kỹ thì những đổ vỡ xoay quanh nhân vật Donald Trump chúng ta có thể nhận thấy rằng chúng không phải do những khác biệt về quan điểm mà là bởi cách chúng ta ứng xử với những khác biệt đó. Sẽ chẳng có đổ vỡ nào nếu chúng ta ứng xử với những khác biệt về quan điểm bằng những buổi thảo luận ôn hòa, thân thiện với một trái tim nóng và một cái đầu nguội. 

Tư tưởng chính trị có thể làm được những gì ? (Trần Hùng)

75 năm sau chúng ta vẫn chưa thoát khỏi bước lùi này. Nguyên nhân được nhiều người giải thích là sự yếu kém, chia rẽ của các lực lượng đối lập, nhưng đó cũng là tình trạng mà các lực lượng quốc gia gặp phải trước và sau Cách Mạng tháng Tám, nó là hệ quả tự nhiên của việc thiếu đồng thuận trên một tư tưởng chính trị, không có đồng thuận thì chia rẽ là hiển nhiên. Chúng ta vẫn chưa giải quyết được chế độ này vì chúng ta vẫn chưa vượt lên trên được cái di sản của lịch sử đã đưa chúng ta tới ngày hôm nay.

Nhìn lại năm 2019! (Trần Hùng)

Chúng ta phải đi xa hơn nữa về đồng thuận đấu tranh có tổ chức. Để có một cuộc cách mạng dân chủ thành công chúng ta cần một tổ chức chính trị mạnh, và việc xây dựng nên một tổ chức chính trị mạnh là một hành trình rất khó khăn do đó phải được xuất phát từ một tư tưởng chính trị – thứ mà dân tộc ta rất thiếu hụt, cùng với những cố gắng bền bỉ và liên tục trong nhiều thập kỷ.

Liệu có một cuộc thảm sát như Thiên An Môn ở Việt Nam hay không? (Trần Hùng)

Điều này cho thấy cuộc vận động tư tưởng vẫn chưa hoàn tất khi mà ngay cả trong lực lượng chính vẫn chưa trả lời dứt khoát được câu hỏi nền tảng là nên thay đổi hay cải tiến chế độ? Trong khi chế độ cộng sản chỉ có thể thay thế chứ không thể cải tiến được – điều này đã được chứng minh trên cả lý luận lẫn thực tế.

Chặng đường để tuổi trẻ đến với Tập Hợp (Trần Hùng)

Cái chúng ta cần làm là giúp những thành viên tiềm năng chế ngự sự sợ hãi và vạch ra một hướng đi cho họ. Cả hai điều này chúng ta đều đã có. Sự sợ hãi nó sẽ biến mất nếu chúng ta có những người cùng chí hướng bên cạnh, là thành viên của một tổ chức. Dự án chính trị của chúng ta cũng đã vạch ra được một con đường để đi đến thắng lợi.