Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 3

Nếu Kỳ I là câu chuyện về ngôn ngữ quyền lực bị cưỡng bức, Kỳ II là sự “thoát xác” của một lý tưởng chỉ còn lại cái vỏ CNXH, thì Kỳ III này chạm tới điểm rơi của hệ thống: khoảnh khắc khi pháp quyền không còn là trụ cột, mà bị thay thế bằng kim tiền kết hợp với toàn trị như hai bánh răng ăn khớp nhau.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 2

Hình ảnh “xác ve sầu” vì thế mang tính mô tả, không phải mỉa mai. Cái xác của CNXH – tức hệ thống thuật ngữ, biểu tượng, nghi thức, khẩu hiệu – vẫn còn nguyên trên cành. Nó được bảo quản cẩn thận trong văn kiện, trong diễn văn, trong sách giáo khoa. Nhưng “con ve thật” – tức bản chất của hệ thống – đã chuyển hóa thành một cấu trúc mà trọng tâm không phải là phúc lợi xã hội hay quyền làm chủ của người dân, mà là sự ổn định tuyệt đối của quyền lực đảng.

“Lai tại khứ giao duyên” (Nguyễn Hoàng Văn)

“Lai” là vị lai, chỉ chuyện của tương lai, “khứ” là quá khứ, chuyện đã xảy ra rồi và “tại”, hẳn nhiên, là hiện tại, chuyện trước mắt. Nếu “Tân cổ giao duyên”, ra mắt vào giữa thập niên 1960, được giới thưởng ngoạn bình dân đương thời hoan hỉ đón chào thì nay, cuộc giao duyên xuyên thời gian này, lại khiến những ai quan tâm đến vận nước phải đau đớn ngậm cười.

Chế độ cộng sản đã đến lúc phải cáo chung (Nguyễn Gia Kiểng)

Chúng ta cũng không phải lo ngại sự cáo chung của chế độ cộng sản sẽ tạo ra một giai đoạn hỗn loạn. Hoàn toàn không. Đặc tính chung của các đảng và chế độ cộng sản, như kinh nghiệm Liên Xô và các nước Đông Âu đã chứng tỏ, là chúng bốc hơi ngay tức khắc khi dân chủ được công nhận bởi vì sự sống của chúng là sự phủ nhận dân chủ, cũng giống như những bóng ma biến mất ngay khi ánh sáng bừng lên.

Trở lại quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa? (Nguyễn Gia Kiểng)

Nhiều nguồn tin cho thấy là đang có dự định bỏ tên nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) để trở lại với quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH). Ủy Ban Sửa Đổi Hiến Pháp cũng đã ghi nhận đề nghị này như một trong những vấn đề để biểu quyết với nhận xét thuận lợi. Nếu đúng như thế thì chỉ là thay thế một sai lầm bằng một sai lầm lớn hơn.

Lenin Stalin Mao

Nghĩ về một cơn điên của thế giới (Nguyễn Gia Kiểng)

Chủ nghĩa Mác-Lênin đã lan rộng trên thế giới không phải vì giá trị lý luận của nó mà vì nó là một dụng cụ rất hiệu lực để cướp và giữ chính quyền. Nó phù hợp với những tham vọng quyền lực. Mao Trạch Đông không cần biết tới triết lý của Marx, ông chỉ đọc những sách cổ Trung Hoa. Hồ Chí Minh, theo chính lời ông thuật lại, đã chọn chủ nghĩa Mác-Lênin khi vừa mới nghe nói tới nó và trong suốt cuộc đời chưa hề có một đóng góp lý luận nào cho chủ nghĩa này. Cũng như Đảng Cộng Sản Liên Xô, cả hai đảng cộng sản Trung Quốc và Việt Nam đều đã là những đảng khủng bố và thành công nhờ khủng bố.