Những Cú Sốc Hàng Ở Việt Nam Hậu Đại hội XIV – Kỳ 3

Trong khi người dân không còn xa lạ gì với cảm giác về “những con đường tiến thân đã được sắp sẵn”, thì một số cây bút lại mải miết dựng nên một câu chuyện khác : Việt Nam đang bước vào kỷ nguyên quản trị hiện đại, thế hệ hậu chiến lên thay, technocrats nắm quyền…  

Những Cú “Sốc Hàng” Ở Việt Nam Hậu Đại Hội XIV – Kỳ 2

Sau Đại hội XIV, Việt Nam tiếp tục chuyển động mạnh mẽ, nơi những thay đổi về quyền lực, thể chế và định hướng phát triển diễn ra đồng thời và với tốc độ cao hiếm thấy kể từ sau Đổi mới. Bề mặt chính trị – kinh tế có vẻ ổn định, nhưng bên dưới là những xáo trộn đang rung lắc qua nhiều tầng nấc khác nhau của đời sống quốc gia. Một số quyết sách hôm nay có thể sẽ định hình quỹ đạo phát triển trong nhiều thập niên tới.

Những Cú “Sốc Hàng” Ở Việt Nam Hậu Đại Hội XIV – Kỳ 1

Hậu Đại hội XIV, giới quan sát tập trung chú ý không chỉ danh sách nhân sự cụ thể, mà là một chuỗi vấn đề căn bản hơn nhiều: Việt Nam sẽ vận hành theo mô hình quyền lực nào, và hệ thống thể chế hiện tại liệu có đủ khả năng chịu tải và điều chỉnh mô hình đó không? Hay dưới thời Tô Lâm, Bộ Luật về ĐCSVN sẽ chào đời? 

Đại Hội 14 hạ màn: Điều gì đã thực sự quan trọng? (Chu Tuấn Anh)

Có một điều chúng ta đã phải đồng ý từ rất lâu là không thể có một giải pháp nào dưới chế độ cộng sản và chế độ cộng sản không thể cải tổ mà chỉ có thể thay thế mà thôi. Do vậy, không quá bất ngờ nếu Tô Lâm- một người có nhiều kinh nghiệm đấu đá và thâu tóm quyền lực- tiếp tục trở thành Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản Việt Nam. Đó là một lựa chọn tai hại, nhưng Đảng Cộng Sản đâu còn khả năng tự sửa chữa!

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 3

Nếu Kỳ I là câu chuyện về ngôn ngữ quyền lực bị cưỡng bức, Kỳ II là sự “thoát xác” của một lý tưởng chỉ còn lại cái vỏ CNXH, thì Kỳ III này chạm tới điểm rơi của hệ thống: khoảnh khắc khi pháp quyền không còn là trụ cột, mà bị thay thế bằng kim tiền kết hợp với toàn trị như hai bánh răng ăn khớp nhau.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 2

Hình ảnh “xác ve sầu” vì thế mang tính mô tả, không phải mỉa mai. Cái xác của CNXH – tức hệ thống thuật ngữ, biểu tượng, nghi thức, khẩu hiệu – vẫn còn nguyên trên cành. Nó được bảo quản cẩn thận trong văn kiện, trong diễn văn, trong sách giáo khoa. Nhưng “con ve thật” – tức bản chất của hệ thống – đã chuyển hóa thành một cấu trúc mà trọng tâm không phải là phúc lợi xã hội hay quyền làm chủ của người dân, mà là sự ổn định tuyệt đối của quyền lực đảng.

Đại hội XIV: Nói và Làm – Cải cách thực chất (Trần Hùng)

Sau 13 kỳ Đại hội, đất nước đã đạt được một số thành tích bề nổi, nhưng đồng thời cũng đang đối mặt với những điểm nghẽn kéo dài: năng suất lao động thấp, doanh nghiệp tư nhân khó lớn, đổi mới sáng tạo chưa trở thành động lực chính, bộ máy hành chính còn nặng nề, và niềm tin xã hội chịu nhiều thử thách. Trong bối cảnh đó, nếu Đại hội XIV không đi sâu vào các vấn đề cấu trúc của hệ thống phát triển, thì nguy cơ lớn nhất là nói nhiều về đích đến, nhưng vẫn thiếu con đường đi thực chất.

Tô Lâm, Một Đại Họa Cho Đất Nước Và Cho Chính Đảng Cộng Sản (Việt Hoàng)

6 tháng trước đây thì không một người Việt Nam nào đặt câu hỏi ai sẽ là tổng bí thư đảng trong đại hội 14 vì câu trả lời đã quá hiển nhiên: Tô Lâm. Tuy nhiên càng gần ngày đại hội 14 thì có một khuôn mặt ngày càng được nhắc đến nhiều hơn (thậm chí là ngay cả sau khi hội nghị trung ương 15 kết thúc với kết quả đồn đoán là Tô Lâm vẫn tiếp tục làm tổng bí thư), người đó là đương kim bộ trưởng quốc phòng, đại tướng Phan Văn Giang.

“Nhất thể hoá kiểu Tàu” – Quyền lực tập trung như một phản xạ sinh tồn của hệ thống (Nghiên Cứu Lịch Sử)

“Nhất thể hoá” không phải là phát minh chính trị mới. Nó xuất hiện lặp đi lặp lại trong lịch sử như một phản xạ sinh tồn của các hệ thống quyền lực khi đối diện với khủng hoảng niềm tin, suy giảm hiệu quả quản trị, và nỗi sợ tan rã từ bên trong. Khi một trật tự cảm thấy mình không còn được nâng đỡ bởi đồng thuận xã hội hay kỷ luật nội bộ, nó có xu hướng co lại quanh một trung tâm duy nhất, với hy vọng rằng ý chí cá nhân có thể bù đắp cho sự mệt mỏi của thể chế.

Đảng viên Cộng Sản không nên làm nạn nhân của chế độ Cộng Sản! (Chu Tuấn Anh)

Sự bối rối của một lực lượng có ít truyền thống tham dự vào chính trường đã khiến quân đội trở nên yếu thế trước những thủ đoạn chính trị và toan tính của phe nhóm Công An – Hưng Yên của Tô Lâm. Tuy vậy, đằng nào thì kết quả của cuộc cạnh tranh quyền lực lần này cũng đã phản ánh Tô Lâm không có được sự áp đảo tuyệt đối trong chế độ. Nếu thực sự Tô Lâm tiếp tục ngồi lại trong nhiệm kỳ tới, sự chống đối dành cho ông Tô chỉ ngày một tăng lên mà thôi.

Tổ quốc lâm nguy! (Nguyễn Gia Kiểng)

Cũng phải lưu ý rằng từ một năm qua ông Phạm Minh Chính không ngừng gào thét buộc các địa phương phải giải ngân ngay các dự án đầu tư. Đáng lẽ một cấp lãnh đạo phải phải nói ngược hẳn lại, phải cảnh giác các địa phương và các cơ quan là phải rất thận trọng, chỉ được giải ngân sau khi đã nghiên cứu rất kỹ và chắc chắn là dự án sẽ sinh lợi.

Tại sao ông Tô Lâm đã không thể mở ra một Kỷ Nguyên mới?

Có một điều chắc chắn rằng, sau một năm ông Tô Lâm hô hào mở ra kỷ nguyên mới, sự ủng hộ dành cho ông có lúc đã lên cao từ một bộ phận nhân sĩ trí thức cấp tiến còn nuôi hy vọng chế độ Cộng Sản Việt Nam (CSVN) có thể cải tổ. Nhưng để rồi, uy tín của ông rơi xuống rất thấp đến mức bị chống đối ngay trong chính nội bộ Đảng Cộng sản.