
Hồi đó mình đi biểu tình, bị bắt vào đồn.
Sau khi để cho 4-5 thằng khác đập một trận dằn mặt, thằng an ninh tự xưng là T bắt mình ngồi xuống ghế và bắt đầu hỏi cung.
Mình không trả lời, mình hỏi ngược lại nó:
– Anh là ai?
Thằng T có vẻ bất ngờ. Nó đứng dậy, tát liên tiếp vào mặt mình. Một cú mạnh vào khoé mắt và mình bắt đầu cảm nhận được vị mặn của máu chảy từ khóe mắt xuống miệng. Xong, nó lại ngồi xuống, lặp lại câu hỏi.
Mình lại lặp lại câu hỏi:
– “Anh là ai? Anh đại diện cho ai?”
Lần này nó gào lên:
– “Tao là an ninh!”
Mình hỏi tiếp:
– An ninh, vậy thẻ ngành của anh đâu? Anh đại diện cho ai?
Thằng T mất kiên nhẫn hoàn toàn. Nó lại lao vào tát. Máu của mình dính lên tay nó, văng cả ra bàn. Có lẽ bộ dạng của mình lúc đó trông ghê quá, nó dừng tay, quay về ghế ngồi. Lần này, nó như phát điên. Nó rút cái thẻ ngành ra, đập xuống bàn, gầm lên:
– “TAO LÀ AN NINH! MÀY THẤY CHƯA?”
Mình nhìn cái thẻ, rồi lại nhìn thẳng vào mắt nó:
– Vậy, anh đại diện cho ai?
Thằng T không trả lời, nó không ngu đến mức rơi vào cái bẫy đó. Nó biết nếu nó nói nó đại diện cho pháp luật, cho nhân dân, nó sẽ không thể trả lời được pháp luật nào và nhân dân nào cho phép nó đánh mình. Nếu nó mở miệng nói rằng nó đại diện cho pháp luật, cho nhân dân, nó sẽ đi vào một cuộc tranh cãi lý lẽ mà nó sẽ thua. Thứ nó đang có trong tay chỉ là bạo lực trực tiếp.
Nó gầm lên một tiếng:
– “TAO LÀ AN NINH, ĐỊT MẸ MÀY! CHÍNH QUYỀN NẰM TRONG TAY CÁCH MẠNG!”
Cuộc hỏi cung vì vậy chẳng đi đến đâu nữa, nó đuổi mình về sau khi lục ví, lục điện thoại mà không mở khoá được, nó cẩn thận chụp lại cả cái màn hình điện thoại đã khoá với vài cái thông báo trên đó.
Mình dắt chiếc xe ra khỏi đồn, trong đầu cứ vang vọng mãi câu nói đó: “Chính quyền nằm trong tay cách mạng.”
Cách mạng nào?
Cái cuộc cách mạng mà nó luôn rao giảng, cuộc cách mạng giành chính quyền về tay nhân dân, nó đã lùi xa gần một thế kỷ. Những người thực sự làm nên cuộc cách mạng đó phần lớn đã nằm dưới ba tấc đất. Những kẻ đang ngồi trên ghế quyền lực hôm nay, đến cha mẹ chúng có khi còn chưa ra đời vào thời điểm đó. Chúng lấy tư cách gì để nhân danh cách mạng?
Chúng đã cố tình quên, hoặc chưa bao giờ hiểu, rằng mục đích của cuộc cách mạng đó là để chấm dứt sự cai trị, để người dân lần đầu tiên được cầm lá phiếu, được bầu ra những người đại diện cho họ, dưới một nguyên tắc nền tảng rằng “mọi người sinh ra đều bình đẳng”.
Cuộc cách mạng đó là để chống lại những kẻ tự cho mình cái quyền cai trị người khác.
Vậy nên những người như thằng T sẽ không bao giờ có thể trả lời được câu hỏi đơn giản đó. Bởi vì sâu thẳm, nó biết nó không đại diện cho nhân dân. Nó cũng không đại diện cho một cuộc cách mạng nào cả. Nó chỉ đang đại diện cho bạo lực, cho sự áp đặt sợ hãi, và cho chính cái ghế mà nó đang ngồi.
Dù nó có bao nhiêu quyền lực trong tay, nó cũng sẽ không bao giờ trả lời được câu hỏi: “Anh đại diện cho ai?”
Ps. Viết kỉ niệm tặng đảng nhân ngày hội bầu cử toàn dân.
Hoàng Bùi
Nguồn: www.facebook.com

