Từ “Thiên đường mơ ước”đến bữa tiệc bò dát vàng trên lưng dân oan (Nhật Ký Yêu Nước)

Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam là một chuỗi những lời hứa lấp lánh như kim cương, nhưng thực tế lại nhám xịt như bùn đất. Ngày xưa, họ thề thốt xây dựng một xã hội không giai cấp, nơi “người với người là bạn”, không còn áp bức, không còn bóc lột. Thế nhưng, sau hơn nửa thế kỷ, cái “thiên đường” ấy rốt cuộc đã hiện hình: Một tầng lớp quý tộc đỏ mới, cai trị bằng đặc quyền và hưởng thụ trên sự khốn cùng của đồng bào.

Sự Biến Chất Của Những “Đầy Tớ” Nhân Dân

Thật châm biếm thay khi những người luôn miệng rao giảng về “đạo đức cách mạng” và “cần kiệm liêm chính” lại có những thú vui xa xỉ mà ngay cả các ông vua thời phong kiến cũng phải ngả mũ.

Bò dát vàng và Rượu vang thượng hạng: Trong khi dân đen còn lo chạy từng bữa cơm, hình ảnh những vị quan chức đầu triều ung dung thưởng thức miếng bò dát vàng hàng ngàn đô-la tại xứ người là cái tát đau đớn nhất vào mặt những người lao động.

Bò dát vàng và Rượu vang thượng hạng (11/2021 London)

Đặc quyền đặc lợi: Cái xã hội “không giai cấp” ấy giờ đây phân chia đẳng cấp rõ rệt hơn bao giờ hết. Một bên là giới tinh hoa chính trị với biệt phủ, xe sang và con cái du học tại “địa ngục” tư bản; một bên là quần chúng nhân dân bị tước đoạt mọi công cụ phản kháng.

“Sống Trong Lòng Dân” Hay “Sống Trên Cổ Dân”?

Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa đã đúng: Khi cần giành chính quyền, họ dựa vào dân như cá dựa vào nước. Nhưng khi đã nắm chắc chuôi gươm quyền lực, họ coi dân như “kẻ thù tiềm ẩn”.

Nghịch lý lớn nhất của cái gọi là “giải phóng” chính là:

Xuất khẩu dân sang tư bản: Miệng thì chửi bới tư bản “giãy chết”, nhưng lại biến dân mình thành món hàng xuất khẩu lao động, thu ngoại tệ về để nuôi béo bộ máy cai trị.

Cướp đất nuôi “đại gia”: Dưới chiêu bài “sở hữu toàn dân”, đất đai – nguồn sống duy nhất của người dân – bị thu hồi với giá rẻ mạt để chia chác cho các nhóm lợi ích. Từ những cựu chiến binh từng xông pha trận mạc, đến những bà mẹ Việt Nam anh hùng héo mòn chờ con, tất cả đều có thể trở thành “dân oan” chỉ sau một quyết định hành chính.

Sự Tàn Nhẫn Với Những Người Từng Hy Sinh

Không có sự phản bội nào lớn hơn việc cướp đi mái nhà của người vợ liệt sĩ hay đẩy người cựu binh vào cảnh màn trời chiếu đất. Đảng tuyên dương người chết để làm bình phong, nhưng lại sẵn sàng dùng dùi cui và khiên cưỡng đối đầu với người sống khi họ đòi quyền lợi chính đáng.

Khi một chế độ coi những người đã hy sinh xương máu cho mình là “đối tượng gây rối”, thì chế độ đó đã tự ký vào bản án tử hình về mặt đạo đức.

“Đó là những kẻ ngu si đần độn, bởi vì họ là cộng sản.”

Lời kết luận của Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa thật sắc lạnh. Cái “ngu si” ở đây không phải là thiếu kiến thức, mà là sự mù quáng về quyền lực và sự lì lợm trong sai lầm. Họ tin rằng có thể dùng súng đạn và nhà tù để duy trì một giấc mơ đã tan vỡ từ lâu.

Những lá cờ đỏ búa liềm vẫn bay, nhưng nó không còn đại diện cho tầng lớp vô sản. Nó đại diện cho một nghiệp đoàn cai trị khổng lồ, nơi “lý tưởng” chỉ là món trang sức rẻ tiền che đậy cho những lòng tham không đáy. Chừng nào người dân vẫn còn phải cầm bằng khen của Đảng để đi kêu oan, thì chừng đó cái “thiên đường xã hội chủ nghĩa” vẫn chỉ là một trò đùa dai dẳng và cay nghiệt nhất trong lịch sử dân tộc.

Nhật Ký Yêu Nước

Nguồn: www.facebook.com

About the author