Chuỗi Dài Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam : Tội Ác Dâng Cho Trung Quốc 789 Cây Số Vuông Biên Giới

Bài viết này là phần 27 / 27 trong loạt bài Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Từ 1945 Đến 2019

Bác sĩ Trần Đại Sỹ, lúc ấy làm việc cho “Liên hiệp các Viện bào chế Châu Âu” (viết tắt của Pháp ngữ là CEF) và “Ủy ban Trao đổi Y học Pháp Hoa” (viết tắt của Pháp ngữ là CMFC). Ngày 9/1/2000 – tức 10 ngày sau ngày ký Hiệp ước dâng đất biên giới- ông được hai người bạn Trung Hoa đang là ký giả cho ông biết chính xác là 789 cây số vuông thuộc hai tỉnh Lạng Sơn và Cao Bằng đã thuộc về Trung Quốc. Về mặt chính quyền, Bộ Ngoại giao cộng sản Việt Nam đã lặng lẽ sửa câu văn trong trang Web trên internet mà Các Anh gọi là mạng lưới thông tin toàn cầu, như sau : “Lãnh thổ Việt Nam khởi từ Cây Số Không ở phía bắc”. Ông nói thêm : “Cây Số Không bây giờ lui vào nội địa Việt Nam 5 cây số”.

Năm 1999, tặng 789 cây số vuông biên giới.

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang tại Hà Nội có bài viết như một lời than từ nơi sâu thẳm của tâm hồn, rằng : “…Hiệp ước bán phần đất biên giới chỉ được lãnh đạo Vit Nam thông báo trong nội bộ đảng, như thể đất nước này là tài sản riêng của Đảng cộng sản vậy. Thông báo chánh thức đó như thế này : Toàn bộ diện tích các khu vực hai bên có nhận thức khác nhau khoảng 227 cây số vuông. Qua đàm phán, hai bên đã thỏa thuận khoảng 113 cây số vuông thuộc Việt Nam, và khoảng 114 cây số vuông thuộc Trung Hoa. Như vậy, diện tích được giải quyết cho mỗi bên xấp xỉ ngang nhau, hoàn toàn không có việc ta để mất một diện tích lớn như bọn phản động và bọn cơ hội chính trị bịa đặt“. Rồi ông Giang mỉa mai : Vậy là cái xấp xỉ đó có mất đất thật ! Nhưng mất theo nguyên tắc nào ? Vì sao Việt Nam chỉ có 320 ngàn cây số vuông lại phải xẽ cho Trung Hoa với diện tích 9 triệu 600 ngàn cây số vuông để họ có thêm 1 cây số vuông nữa ? Cho dù Trung Hoa có 1 tỉ 300 triệu dân, nhưng đâu phải họ thiếu đất cho dân ở đến nỗi Việt Nam phải chia cho họ 1 cây số vuông ?”…

Ông chợt nhớ đến cụ Đỗ Việt Sơn ngót 80 tuổi đời mà trong đó gần 60 tuổi đảng, cụ Sơn đã dõng dạc đề nghị không thông qua bản Hiệp định biên giới Việt Nam-Trung Hoa, để rồi cụ phải chịu bao nhiêu sách nhiễu răn đe hỗn xược của Công an.

Ông Giang cũng nhớ đến Bùi Minh Quốc ! Là nhà văn nhà thơ, thiên chức đó thôi thúc Bùi Minh Quốc không thể bàng quan, không thể nín lặng, anh đã lặng lẽ làm một cuộc hành trình dọc biên giới phía Bắc, nơi mà hiệp định đã cắt một phần biên giới cho Trung Hoa, để rồi anh bị quản chế giam hãm tại nhà.

Lại đến nhà xã hội học Trần Khuê, cũng chung số phận hẩm hiu như Bùi Minh Quốc. Ông Giang khẳng định : “Trung Hoa là người láng giềng, sông liền sông núi liền núi, nhân dân hai nước sáng sớm cùng chung nghe tiếng gà gáy ó o, khi tắt lửa tối đèn cùng sống với nhau trong thân bằng quyến thuộc, nhưng Trung Hoa chưa bao giờ là người láng giềng tử tế cả, không chỉ không tử tế đối với Việt Nam chúng ta mà đối với các quốc gia lân bang cũng vậy..”.

Vậy là Ải Nam Quan từ trong lịch sử của chúng ta đã mất vào tay Trung Quốc ! Nhưng nỗi đau của người dân Việt chúng ta là mất đất trong hòa bình, mất đất trong cái gọi là 16 chữ vàng mà lãnh đạo của Các Anh luôn rao giảng trong quân đội và buộc Các Anh phải tôn trọng”.

Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Từ 1945 Đến 2019

Chuỗi Dài Tội Ác Của Đảng Cộng Sản Việt Nam : Tội Ác Chấp Nhận Thực Hiện Tư Tưởng Của Lãnh Đạo Trung Quốc

About the author