
Nhìn sơ qua cứ tưởng thực dân Pháp đàn áp cướp đất phá nhà dân mình. Nhìn kỹ lại mới biết đó là do Đảng Cộng Sản Việt Nam tiến hành. Rất dứt khoát và tàn nhẫn.
Chúng ta vẫn thường nghe những bài ca tụng về “vẻ đẹp thời bình”, về sự ổn định và phát triển của đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Nhưng trong cái “thiên đường” ấy, vẫn hàng ngày, hàng giờ diễn ra những bi kịch tột cùng, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt của những người dân nghèo bị chính cái chế độ tự xưng là “đầy tớ nhân dân” tước đoạt tất cả. Hình ảnh một gia đình – cha, mẹ, và những đứa con bế bồng nhau – gào khóc, tuyệt vọng nhìn ngôi nhà của mình bị xe ủi san phẳng, chính là một “vết sẹo” rướm máu trên cơ thể của dân tộc này.
Những giọt nước mắt thời bình: Bi kịch của một dân tộc bị “đầy tớ” tước đoạt
Đó không phải là những giọt nước mắt vì bom đạn của kẻ thù ngoại bang, mà là những giọt nước mắt của sự vong ơn bội nghĩa. Những người dân ấy, họ đã sống trên mảnh đất đó bao nhiêu năm, bao nhiêu thế hệ, vun đắp, tạo dựng một gia đình, một cuộc sống. Nhưng chỉ cần một tờ lệnh giải phóng mặt bằng, một quyết định thu hồi đất “đúng quy trình”, tất cả những ký ức, những nỗ lực ấy bỗng chốc trở thành tro bụi trước sức mạnh của cường quyền.
Tiếng khóc, tiếng than của cô con gái: “Chúng tôi ở đây bao nhiêu năm rồi. Giờ biết sống ở đâu?” – đó không chỉ là tiếng lòng của một gia đình, mà là tiếng kêu cứu của hàng triệu người dân đang phải đối mặt với nguy cơ bị biến thành người vô gia cư bất cứ lúc nào. Chớ trêu thay, kẻ gây ra bi kịch này lại là chính những kẻ luôn miệng rao giảng về “đạo lý uống nước nhớ nguồn”, về sự hy sinh vì “sự nghiệp chung”. Nhưng cái “chung” ở đây thực chất chỉ là lợi ích của một nhóm nhỏ quyền lực, đang hàng ngày vơ vét của cải của dân để xây dựng những “biệt phủ”, những “cơ ngơi” hoành tráng cho con cháu họ.
Nạn nhân của chế độ độc tài, tham nhũng: Khi quyền lợi của dân bị coi thường
Sự thật trần trụi sau những vụ cưỡng chế này không nằm ở quy hoạch, nó nằm ở sự mục nát của một hệ thống độc tài toàn trị. Khi quyền lợi của người dân không được luật pháp thực chất bảo vệ, khi họ không có quyền tự do phát biểu, không có quyền tham gia thực chất vào các quyết sách lớn, thì đất đai của họ mãi mãi chỉ là món hàng để Đảng “thanh lý” cho các tập đoàn bất động sản sân sau.
Tham nhũng trong giải phóng mặt bằng, trong đền bù đất đai đã trở thành một “đặc sản” của chế độ này. Họ đền bù cho dân với giá “bèo”, rồi phân lô, bán nền với giá “trên trời”, biến những mảnh đất vốn là sinh kế của người dân thành những cỗ máy in tiền cho các quan chức tham lam.
Việt Nam cần Dân chủ hóa để chấm dứt bi kịch này
Chúng ta không thể tiếp tục chấp nhận một xã hội nơi mà những giọt nước mắt của người dân rơi xuống chỉ để làm giàu cho một tầng lớp “quý tộc đỏ”. Việt Nam không cần những mệnh lệnh hành chính ép buộc dùng thứ nhiên liệu hại máy, cũng không cần những chính sách “xuất khẩu nô lệ” để duy trì bộ máy. Việt Nam cần sự dân chủ hóa thực sự.
Sự thay đổi cần thiết cho Việt Nam không phải là những tờ giấy biên bản kiểm đếm, mà là sự xác lập quyền tư hữu đất đai. Một đất nước văn minh là nơi mỗi người dân có quyền sở hữu mảnh đất của mình, được định giá theo thị trường, và không ai – kể cả Đảng – có quyền cưỡng đoạt tài sản nếu không có sự đồng thuận công bằng. Hãy nhìn thẳng vào sự thật, rằng sự bội bạc này không phải là lỗi của lịch sử, mà là lỗi của một chế độ đã biến Tổ quốc thành món hàng. Đã đến lúc người dân Việt Nam cần đứng lên, đòi lại quyền làm chủ thực sự trên mảnh đất của mình!
Nguồn: Nhật Ký Yêu Nước (www.facebook.com)



