
“Không yêu Trump là phản quốc”, nghe quen như bản gốc ở Việt Nam, “không yêu Đảng là không yêu nước.”
Đó không phải yêu nước. Đó là lấy tên một người hay một đảng dán lên mặt Tổ quốc để bịt miệng những tiếng nói, suy nghĩ khác biệt.
Ngày nào tôi cũng nhận được những câu như thế từ những thần dân MAGA trong và ngoài nước Mỹ.
MAGA có câu thần chú để quy chụp, “chống Trump là chống nước Mỹ.” Nói thêm chút nữa thành “phản quốc.” Nghe hừng hực yêu nước, nhưng là kiểu biến tranh luận chính trị thành bài kiểm tra lòng trung thành.
Đất nước. Chính phủ. Và một cá nhân. Dân chủ giữ ba thứ đó cách xa nhau.
Còn MAGA thì trộn chúng lại thành một nồi lẩu, như các chế độ độc tài.
Ở đó Trump là nước Mỹ. Phê phán Trump là ghét nước Mỹ. Không cần biết đúng sai. Họ rắc thêm mùi phản quốc cho những người không thích Trump cho đậm vị.
Kiểu này quen như cơm nguội. Bản gốc của nó nghe như ở Việt Nam.
Những lời đồng nhất Trump với nước Mỹ là: “Không yêu Đảng là không yêu nước.”. “Không yêu ông Hồ Chí Minh không phải người Việt Nam.”. “Chê chế độ là phản động.”. “Góp ý là thế lực thù địch.”…
Một bên mũ đỏ chữ trắng. Một bên cờ đỏ sao vàng. Nhưng cả hai có cùng một thói quen, biến phản biện thành tội.
Chiêu này không đánh vào lý trí. Nó đánh vào bản sắc. Họ không hỏi “Trump làm gì đúng, gì sai?” Họ hỏi “tại sao không ủng hộ Trump.” Thế là xong.
Khi câu hỏi “đúng hay sai” bị thay bằng “trung thành hay phản bội”, thì dân chủ đang bị bịt miệng.
Yêu nước kiểu dân chủ không phải yêu một cá nhân. Mà là bảo vệ nguyên tắc không ai đứng trên luật pháp. Là đòi hỏi lãnh đạo chịu trách nhiệm.
Và khi hết lý lẽ, họ sẽ phán: “không thích Trump thì về Việt Nam mà sống.”
Nghe quen như câu “không thích thì cút khỏi Việt Nam.”
Đất nước bị thu nhỏ lại bằng kích thước cái đầu mình. Ai không nghĩ giống mình thì bị đuổi khỏi cái tổ quốc chật hẹp họ tự vẽ.
Nước Mỹ không phải Trump. Việt Nam không phải Đảng Cộng Sản hay Hồ Chí Minh. Tổ quốc không phải là một con người.
Ai đồng nhất đảng hay lãnh tụ là đất nước là đang tự chế ra một tôn giáo chính trị với một điều răn duy nhất, không khen thì câm.
Yêu nước không cần quỳ trước ai. Yêu nước là đứng thẳng và nói: “Ông sai rồi.” Rồi vẫn ở lại, vẫn đóng thuế, vẫn sống tử tế, vẫn bảo vệ hiến pháp.
Đó gọi là công dân. Không phải phản quốc.
Rứa hỷ!
Võ Ngọc Ánh
(10/07/2026)


