Khi chúng ta không được quyền nổi quạu (Nguyễn Hoàng Văn)

Bị cấm nổi quạu như những người yêu nước mình, người Việt thậm chí còn bị cấm nổi quạu cả trong tư thế của người tiêu thụ hay nạn nhân. Người Việt đang bị cấm nổi quạu như là khách hàng của những thế lực công nghiệp giả cầy, cái nhóm lợi ích có thể thao túng cả hệ thống kiểm duyệt và trấn áp. Người Việt còn bị cấm nổi quạu như là nạn nhân của những thế lực phá sơn lâm đâm hà bá để, giữa những ngày này, khi trận đại hồng thủy ở miền Trung bùng lên với sự xúc tác của những nhóm lợi ích hủy hoại thiên nhiên, sinh mạng của người Việt đang bị xem thường như giống sâu, giống kiến.

Nhóm Công tác về Giam giữ Tùy tiện của HĐNQ LHQ: Việt Nam giam giữ tùy tiện Phan Tất Thành và Nguyễn Chí Tuyến (Mạng lưới Nhân quyền VN)

Nhóm Công tác về Giam giữ Tùy tiện (Working Group on Arbitrary Detention – WGAD) của Liên Hiệp Quốc, trong kỳ họp lần thứ 103 từ ngày 25 đến 29 tháng 8 năm 2025, đã thông qua 16 báo cáo về việc một số chính quyền trên thế giới bắt giam công dân của họ một cách tùy tiện, trong đó có hai trường hợp liên hệ đến chính quyền cộng sản Việt Nam: Hai tù nhân chính trị Phan Tất Thành và Nguyễn Chí Tuyến.

Ngập lụt diện rộng: Cần nhìn thẳng vào phần “nhân tai” để giảm thiệt hại (Tô Văn Trường)

Những đợt mưa lớn trong thời gian vừa qua gây ngập lụt trên diện rộng tiếp tục đặt ra câu hỏi lớn cho công tác phòng, tránh thiên tai và quản lý đô thị ở Việt Nam. Lượng mưa cực đoan, bão và áp thấp nhiệt đới xuất hiện với tần suất cao hơn dưới tác động của biến đổi khí hậu là điều không còn tranh cãi.

Tuy nhiên, mức độ thiệt hại của nhiều địa phương không chỉ đến từ thiên tai thuần túy, mà còn chịu tác động đáng kể từ những yếu tố do chính con người tạo ra: phá rừng, san lấp hồ ao, lấn chiếm dòng chảy, bê tông hóa quá mức, vận hành hồ chứa thiếu linh hoạt và hệ thống thoát nước lạc hậu, v.v.

Tại Sao Mexico Kém Phát Triển Hơn Mỹ Và Canada? (Nghiên Cứu Lịch Sử)

Khi nhìn vào bản đồ Bắc Mỹ, một câu hỏi tự nhiên hiện ra: tại sao Mexico lại có mức phát triển thấp hơn nhiều so với hai nước láng giềng phía bắc? Câu trả lời không nằm ở thời điểm hiện tại, mà phải tìm kiếm từ sâu trong quá khứ – từ chính những ngày đầu thực dân châu Âu đặt chân đến Tân Thế giới.

Cách các nhà nước chuyên chế thao túng thông tin trên mạng xã hội (Aiden Hoyle)

Sự thật có thể phức tạp và đôi lúc nhàm chán. Thế nhưng, bằng cách lợi dụng xu hướng bị cuốn hút bởi những điều giật gân, Nga và Trung Quốc có thể gieo rắc vào thế giới quan của chúng ta một cách nhìn cụ thể mà ở đó nền dân chủ yếu kém và hỗn loạn, còn họ mang đến một tương lai công bằng và thiết thực hơn.

“Lai tại khứ giao duyên” (Nguyễn Hoàng Văn)

“Lai” là vị lai, chỉ chuyện của tương lai, “khứ” là quá khứ, chuyện đã xảy ra rồi và “tại”, hẳn nhiên, là hiện tại, chuyện trước mắt. Nếu “Tân cổ giao duyên”, ra mắt vào giữa thập niên 1960, được giới thưởng ngoạn bình dân đương thời hoan hỉ đón chào thì nay, cuộc giao duyên xuyên thời gian này, lại khiến những ai quan tâm đến vận nước phải đau đớn ngậm cười.

Vì sao phong trào cực hữu có thể trỗi dậy ở một quốc gia tự cho là văn minh nhất thế giới? (Nhật Trần)

Để hiểu MAGA (Make America Great Again – Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại), không thể chỉ nhìn Trump. Trump chỉ là một triệu chứng; MAGA mới là căn bệnh. Và căn bệnh đó không phải tự nhiên mà có, mà từ chính trái tim của nước Mỹ — một đất nước luôn tự nhận là ánh sáng của tự do, nhưng lại chứa đầy những vết nứt sâu hoắm đến mức một phong trào cực đoan có thể trồi lên mạnh mẽ như ngày nay.