Dân Chủ Giữa Thời Điểm Nghiêng Ngả: Toàn Trị Mềm, Suy Thoái Và Ngã Rẽ Cải Cách Cho Việt Nam (Ngô Tràng An)

Dân chủ suy giảm khắp thế giới, toàn trị trở nên tinh vi và linh hoạt, còn xã hội Việt Nam đang chuyển động nhanh. Giữa bối cảnh này, Việt Nam đứng trước câu hỏi sống còn: làm thế nào cải cách thể chế để vừa duy trì ổn định, vừa mở ra cơ hội phát triển lâu dài? Bài viết phân tích nghịch lý và lộ trình khả thi.

Người dân có thể không quan tâm đến chính trị, nhưng chính trị luôn quan tâm đến người dân (Hoai Linh Ngoc Duong)

Rất nhiều người nói: “Tôi không quan tâm đến chính trị.”

Họ nói điều đó như thể chính trị là một thú vui xa xỉ của giới tinh hoa, là chuyện cãi cọ vô bổ trên truyền hình, là trò chơi quyền lực không liên quan đến đời sống thường ngày. Nhưng đó là một ảo tưởng nguy hiểm. Bởi người dân có thể quay lưng với chính trị, nhưng chính trị chưa bao giờ quay lưng với người dân.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 3

Nếu Kỳ I là câu chuyện về ngôn ngữ quyền lực bị cưỡng bức, Kỳ II là sự “thoát xác” của một lý tưởng chỉ còn lại cái vỏ CNXH, thì Kỳ III này chạm tới điểm rơi của hệ thống: khoảnh khắc khi pháp quyền không còn là trụ cột, mà bị thay thế bằng kim tiền kết hợp với toàn trị như hai bánh răng ăn khớp nhau.

Chuyện hài cười ra nước mắt : khi kẻ xâm chiếm đòi trục xuất chủ nhà (Hoai Linh Ngoc Duong)

Nước Mỹ dưới thời Donald Trump quả thật không thiếu những màn bi hài kịch chính trị. Nhưng có những khoảnh khắc vượt xa mức bi hài thông thường, để bước hẳn sang thể loại hài đen lịch sử. Chẳng hạn như việc ICE – cơ quan thực thi di trú liên bang – suýt trục xuất… người da đỏ bản địa ra khỏi nước Mỹ.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 2

Hình ảnh “xác ve sầu” vì thế mang tính mô tả, không phải mỉa mai. Cái xác của CNXH – tức hệ thống thuật ngữ, biểu tượng, nghi thức, khẩu hiệu – vẫn còn nguyên trên cành. Nó được bảo quản cẩn thận trong văn kiện, trong diễn văn, trong sách giáo khoa. Nhưng “con ve thật” – tức bản chất của hệ thống – đã chuyển hóa thành một cấu trúc mà trọng tâm không phải là phúc lợi xã hội hay quyền làm chủ của người dân, mà là sự ổn định tuyệt đối của quyền lực đảng.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 1

Triệu Cao dắt một con hươu vào triều, gọi đó là ngựa, rồi hỏi quần thần. Câu hỏi ấy không nhằm tìm kiếm câu trả lời đúng. Nó là một phép thử chính trị. Người nào nói sự thật – rằng đó là hươu – bị giết. Người im lặng được ghi nhớ. Người thuận theo quyền lực, lặp lại lời nói dối, thì được bảo toàn và thăng tiến. Từ khoảnh khắc đó, triều đình nhà Tần không còn là nơi bàn quốc sự, mà trở thành một không gian của sự đồng lõa tập thể.

Sự thức tỉnh của công lý và trách nhiệm quốc tế 19/1/1974 — 19/1/2026 (Lê Chân)

Ngày 19 tháng 1 hàng năm luôn trở thành một vết khắc không phai mờ trong ký ức của dân tộc Việt Nam. Đó không chỉ là một mốc thời gian gợi nhớ về một biến cố đau thương, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm lịch sử, trách nhiệm pháp lý và trách nhiệm đạo lý của cả một dân tộc trước biển đảo thiêng liêng của mình.

Phân Biệt Rule Of Law (Pháp Trị) Và Rule By Law (Cai Trị Bằng Luật)

Trong mô hình rule of law (pháp trị), luật pháp đứng trên quyền lực. Nhà nước, chính quyền và quan chức bị ràng buộc bởi luật như mọi công dân thường. Ngược lại, trong rule by law (cai trị bằng luật), luật pháp trở thành công cụ của kẻ cầm quyền. Quyền lực đứng trên luật. Luật được viết ra chủ yếu để quản lý người dân, có thể bị sửa đổi tùy ý, áp dụng chọn lọc và không bình đẳng.

Đại hội XIV: Nói và Làm – Cải cách thực chất (Trần Hùng)

Sau 13 kỳ Đại hội, đất nước đã đạt được một số thành tích bề nổi, nhưng đồng thời cũng đang đối mặt với những điểm nghẽn kéo dài: năng suất lao động thấp, doanh nghiệp tư nhân khó lớn, đổi mới sáng tạo chưa trở thành động lực chính, bộ máy hành chính còn nặng nề, và niềm tin xã hội chịu nhiều thử thách. Trong bối cảnh đó, nếu Đại hội XIV không đi sâu vào các vấn đề cấu trúc của hệ thống phát triển, thì nguy cơ lớn nhất là nói nhiều về đích đến, nhưng vẫn thiếu con đường đi thực chất.

Sáp Nhập Greenland Sẽ Là Một Thảm Họa Chiến Lược (Casey Michel)

Sự mở rộng đế quốc có xu hướng chuyển thành sự dàn trải đế quốc – và cuối cùng, là sự sụp đổ đế quốc. Kết hợp với một hệ thống đồng minh tan vỡ, một người hàng xóm trở nên cứng rắn hơn (và nhiều khả năng sẽ sở hữu vũ khí hạt nhân), sự trỗi dậy của các đế quốc trên toàn thế giới, và sự sụp đổ của tuyên bố về bất kỳ loại hình lãnh đạo toàn cầu hay đạo đức toàn cầu nào, thì đây chính là các “nguyên liệu” để khiến cuộc tiến công vào Greenland trở thành một thảm họa mang tầm vóc định hình thời đại – đồng thời trở thành một cuộc khủng hoảng an ninh quốc gia mà những hệ lụy của nó mới chỉ bắt đầu lộ diện.

 “Ngụy cơ bản” và “ngụy tinh hoa” (Nguyễn Hoàng Văn)

Dẫu sai với ý đồ “Chọn gene để đào tạo tinh hoa” để gây nên những phản ứng gay gắt, ông giám đốc sở nọ ở Hà Nội cũng đã nói lên một nhu cầu có thực. Đất nước rất cần đến sự dẫn dắt của những người con ưu tú nhưng lại đội trên đầu những bè đảng đặc quyền mà, mẻ ngoài, thì rất ngạo mạn còn, sâu kín bên trong, lại không ngớt dày vò với những ẩn ức tinh hoa.