Quảng Trị 1972 và Mưa Đỏ, lịch sử và sự vô minh (Nguyễn Hoàng Văn)

Không với tới tầm vóc sử thi đã đành, Mưa Đỏ, cuốn phim về 81 ngày đêm cố thủ tại Thành Cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972, còn tầm thường một cách lạc hậu khi không qua được cái tâm thức phi nhân hóa kẻ thù với cảnh đốt tù binh gây tranh cãi. Nếu “tổn thất đầu tiên của chiến tranh là sự thật” thì bây giờ, cả nửa thế kỷ sau khi chiến tranh kết thúc, tổn thất đó vẫn lập lại với chút mơi mới qua cây cột thiêu người na ná hình tượng cây thập ác ngun ngút lửa hận thù của bọn phân chủng KKK thời nào, trên đất Mỹ 1. Mà đâu phải đợi đến thái bình thì mới bình tâm, chứng ngộ? Tận 60 năm trước, năm 1965, giữa cảnh khói lửa và thù hận mịt mù, vẫn nghe được lời ray…

Truyền thông đích thực : sáng tỏ sự thật – lớn mạnh tình người (Nguyên Việt)

Truyền thông trong thời đại hôm nay không còn bị giới hạn trong phạm vi báo chí, xuất bản, hay những cơ quan ngôn luận truyền thống. Nó đã trở thành một không gian mở, đa tầng, nơi mọi con người đều có thể tham gia, chia sẻ và kiến tạo ý nghĩa. Chính trong sự chuyển dịch này, truyền thông bộc lộ rõ bản chất sâu xa của nó: một sân chơi chấp nhận đối thoại tri thức.

Nhớ Charlie Chaplin (Kalynh Ngô)

Tùy vào diễn biến trong dòng chảy xã hội mà người ta thường hay nhắc hoặc nhớ về một nhân vật nào đó của lịch sử. Ngay lúc này, tôi nhớ về Charlie Chaplin – người đàn ông với dáng đi loạng choạng trong đôi giày quá khổ, với cây ba-ton, gương mặt trẻ con, tinh khôi nhưng láu cá, nổi bật với chòm râu “Hitler”, ánh mắt sâu thẳm như vác cả một thế giới trên vai.

Thủ thành, thủ thân và thủ thể chế (Nguyễn Hoàng Văn)

Sự ồn ào phát sinh từ cái tên “Tiến sĩ Đoàn Hương” làm tôi nghĩ đến những tranh cãi dữ dội quanh nhân vật Trautmann trong Thủ Thành (The Keeper) trước khi được sống bình thường, được xem là chẳng dính dáng gì đến những tội ác của cái thể chế mà mình đã được dưỡng dục và, thậm chí, đã từng hăng hái phụng sự bằng nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Chùa Long Hổ Cao Hùng

Đi thăm con rồng Đài Loan (Nguyễn Gia Kiểng)

Tôi vốn không thích con rồng. Tôi thấy nó hình thù gớm ghiếc chẳng có gì là mỹ thuật. Cũng chẳng ai cho nó là thông minh, sáng tạo hay phúc đức. Tôi thăm Đài Loan không phải vì nó được coi là một con rồng của Châu Á mà vì tôi là người Việt Nam, và một người Việt Nam có rất nhiều điều để suy nghĩ trên đất nước này, đặc biệt là vào năm nay 2025.

Giáo dục Mỹ: Người Việt có vị trí và cơ hội học tập thế nào ? (Bùi Văn Phú)

Cuối niên học vừa qua, gia đình tôi có bốn cháu tốt nghiệp đại học, là con của các em. Hai cháu ra trường với bằng tiến sĩ: Hương Vũ (U.C. Berkeley), Hannah Nguyễn Lê (University of the Pacific) và hai cử nhân: Jada Gia Cát Lê (U.C. Davis), Audrey Nguyễn Lê (U.C. Santa Cruz). Ba cháu sinh ra lớn lên ở Mỹ, một cháu qua Mỹ 12 năm trước, cả bốn đều là nữ sinh.

The mountains sing (Nguyễn Phan Quế Mai)

Bà nói với Hương rằng, khi họ qua đời, tổ tiên không biến mất, họ tiếp tục trông nom chúng ta. Hôm nay, Hương cảm nhận Bà đang nhìn Hương quẹt que diêm đốt ba cây nhang. Trên bàn thờ gia đình, đằng sau cái chuông gỗ và những điã thức ăn nóng hổi, đôi mắt Bà long lanh trong ánh sáng của ngọn lửa cam xanh đang bốc lên thiêu đốt que nhang. Hương lắc cây nhang để dập tắt lửa. Ngọn nhang đỏ, làn khói thơm bay lên trời để gọi hồn những người quá cố.

Những Quốc Gia Không Anh Hùng (Sang Đỗ)

Một trong những nghịch lý lớn nhất của lịch sử là: những quốc gia bình yên, thịnh vượng và có mức sống cao nhất hiện nay lại thường là những nước không có một lịch sử “oai hùng” hay những biểu tượng anh hùng dân tộc lẫy lừng. Trái lại, những nước từng vang danh lịch sử vì máu lửa, vì các cuộc chiến bảo vệ tổ quốc, lại thường đau đáu quá khứ và bị trói buộc vào những “thánh tượng” không thể đụng chạm.