Tân Đạo Việt: Những Con Đường Mở Tới Tương Lai

Vì sao những năng lực từng giúp một dân tộc sống sót đôi khi lại trở thành giới hạn đối với bước Trưởng Thành tiếp theo? Vì sao người Việt thường tỏ ra đặc biệt nhanh nhạy trong việc vượt qua tình thế trước mắt, nhưng không phải lúc nào cũng thành công như thế trong việc kiến tạo những thiết chế bền vững sau khi khủng hoảng đã qua?

Tân Đạo Việt: Đại Lộ Mới Cho Việt Tộc Trong Thế Kỷ Chuyển Đổi

Nhìn từ trường kỳ, lịch sử Việt Nam có những nhịp Tích – Tản, Khép – Mở, Thịnh – Suy. Nhưng đó là một cách đọc lịch sử, không phải một tất định: không có gì bảo đảm sau Suy tất yếu sẽ là Thịnh, sau Khép tất yếu sẽ là Mở. Cơ hội chỉ trở thành bước ngoặt khi xã hội đã tích lũy đủ tri thức, con người, định chế và khả năng lựa chọn để sử dụng nó.

Độc Lập Việt Nam: Từ Tuyên Ngôn Đến Tự Chủ Chiến Lược (Đinh Hoàng Thắng)

Nhân ngày Quốc khánh, thử đọc lại các văn bản tiêu biểu đánh dấu những chặng đường khác nhau của ý thức độc lập Việt Nam: “Nam Quốc Sơn Hà”, “Bình Ngô Đại Cáo”, “Tuyên cáo Việt Nam độc lập ngày 11/3/1945” và “Tuyên ngôn Độc lập ngày 2/9/1945”. Từ chủ quyền, văn hiến đến quyền dân tộc tự quyết, tiền nhân đã để lại một di sản lớn. Nhưng trước thách thức của thế kỷ XXI, câu hỏi dành cho hậu thế là: làm thế nào chuyển hóa di sản ấy thành năng lực tự chủ chiến lược?

Hàng Không Mẫu Hạm Và Con Tàu Chìm: Phép Thử Chiến Lược Đối Với Ngoại Giao Việt Nam (Đinh Hoàng Thắng)

Liệu Việt Nam rồi đây có thể vượt lên trên một nền ngoại giao chủ yếu tập trung vào việc cân bằng các quan hệ đối ngoại để tiến tới điều có thể gọi là “ngoại giao thức thời” — một nền ngoại giao không chỉ biết thích ứng với những biến động địa chính trị, mà còn đủ khả năng nhận diện sớm những chuyển dịch của lịch sử để từ đó định hình chiến lược quốc gia?

Hungary – Tự Do Và Ái Tình (Đinh Hoàng Thắng)

Có lẽ bài học thú vị nhất của câu chuyện Hungary là nó không chỉ nói về Dân tộc Hungary. Nó nói về số phận của mọi xã hội hậu cộng sản. Nó cho thấy dân chủ không phải con đường một chiều. Một quốc gia có thể tiến lên rồi lại trượt lùi. Có thể gia nhập châu Âu rồi lại rơi vào bóng tối của chủ nghĩa dân túy. Nhưng Hungary cũng cho thấy một chân lý khác: Không có hệ thống nào có thể khóa chặt tương lai mãi mãi.

Việt – Ấn Với “Đối Tác Chiến Lược Toàn Diện Tăng Cường” (ECSP): Làm Cho Rõ Mặt Đôi Ta.. (Đinh Hoàng Thắng)

Ấn Độ cần Việt Nam để đi sâu hơn vào Đông Nam Á và Biển Đông; Việt Nam cần Ấn Độ để đa dạng hóa đối tác chiến lược và tránh bị khóa chặt trong cạnh tranh Mỹ – Trung. Còn Trung Quốc, dù không được nhắc tên quá nhiều, thực chất lại là chiếc bóng hiện diện trong toàn bộ logic của câu chuyện này.

Hợp Tác Quốc Tế Trong Bối Cảnh Mới: Quan Hệ Việt – Nhật – Hàn Nhìn Từ Những Chuyến Thăm Gần Đây (Đinh Hoàng Thắng)

Lập luận rằng Nhật Bản đầu tư vào Việt Nam để kiếm lợi nhuận thường được nêu ra như một dạng “phát hiện gây sốc” (1). Thực ra, đó chỉ là điều hiển nhiên đến mức gần như vô nghĩa nếu dùng làm kết luận. Không có dòng vốn quốc tế nào vận hành ngoài logic lợi nhuận. Nhật Bản không phải ngoại lệ. Hàn Quốc cũng không. Và Trung Quốc lại càng không.

30/4 – Chiến Tranh Kết Thúc, Nhưng Hòa Giải Thì Chưa ? (Đinh Hoàng Thắng)

30 tháng 4 năm 1975 đánh dấu chấm dứt một cuộc chiến kéo dài suốt nhiều thập niên trên đất nước Việt Nam. Về mặt lãnh thổ, đó là ngày thống nhất. Nhưng về mặt tâm thức, đó chưa hẳn là ngày khép lại mọi sự chia rẽ. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng những đường ranh vô hình giữa Bắc và Nam, giữa “quốc gia” và “cộng sản”, giữa ký ức thắng và thua, vẫn tồn tại trong nhiều giai tầng xã hội.

“Chính Trị Thị Trường” – Tại Sao Không? (Đinh Hoàng Thắng)

Ý tưởng “chính trị như thị trường” trước hết là một phép ẩn dụ. Nó giúp hình dung một khả năng: rằng các chính sách có thể được lựa chọn thông qua một hình thức cạnh tranh nào đó, thay vì chỉ thông qua các cơ chế nội bộ đảng và chính quyền. Nhưng khi chuyển từ ẩn dụ sang thực tế, vấn đề trở nên phức tạp hơn rất nhiều, bởi nó liên quan đến những đánh đổi giữa hiệu quả và ổn định, giữa đổi mới và kiểm soát. 

Tích Tụ Những Nghịch Lý Nội Tại: Con Đường Phía Trước Của Việt Nam Sẽ Về Đâu? (Đinh Hoàng Thắng)

Việt Nam đang đối diện với năm nghịch lý nội tại: phát triển nhanh nhưng nền tảng thể chế yếu; hội nhập sâu nhưng sức chống chịu hệ thống thấp; xã hội năng động nhưng cải cách quản trị chậm; tăng trưởng phụ thuộc bên ngoài trong khi năng lực nội sinh mong manh; khát vọng lớn nhưng phân bổ nguồn lực kém hiệu quả.