Khi chúng ta không được quyền nổi quạu (Nguyễn Hoàng Văn)

Bị cấm nổi quạu như những người yêu nước mình, người Việt thậm chí còn bị cấm nổi quạu cả trong tư thế của người tiêu thụ hay nạn nhân. Người Việt đang bị cấm nổi quạu như là khách hàng của những thế lực công nghiệp giả cầy, cái nhóm lợi ích có thể thao túng cả hệ thống kiểm duyệt và trấn áp. Người Việt còn bị cấm nổi quạu như là nạn nhân của những thế lực phá sơn lâm đâm hà bá để, giữa những ngày này, khi trận đại hồng thủy ở miền Trung bùng lên với sự xúc tác của những nhóm lợi ích hủy hoại thiên nhiên, sinh mạng của người Việt đang bị xem thường như giống sâu, giống kiến.

Nho Giáo Và Trật Tự Xã Hội Đông Á (Nghiên Cứu Lịch Sử)

Nho giáo thiết lập trật tự theo mô hình quan hệ trên-dưới tuyệt đối, trong đó trung thành là đạo lý và tập quyền là điều tự nhiên. Không có tư duy về kiểm soát quyền lực, phân quyền, hay quyền lực thuộc về dân. Thay vào đó, chỉ có niềm tin rằng vua hiền thì thiên hạ thịnh, vua bạo thì thiên hạ loạn. Đánh giá không dựa trên cấu trúc quyền lực mà dựa trên đạo đức cá nhân của người đứng đầu.

Người Việt Nam Có Quyền Thảo Luận Về Hiện Trạng Đất Nước !

Những thảm họa môi trường này là hệ quả của một thể chế chính trị đã mục ruỗng, tham nhũng đến mức không thể sửa chữa. Đất nước cần đi lên dân chủ đa nguyên để đảm bảo đất nước Việt Nam thực sự là của người Việt, để đất nước thực sự được nâng niu, gìn giữ cùng nhau trên tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước. Không ai có thể bị cấm đoán chỉ vì làm tròn trách nhiệm của công dân và bày tỏ lòng yêu nước, quan tâm đến đất nước Việt Nam!

Suy nghĩ về những thảm họa môi trường của đất nước (Chu Tuấn Anh)

Một chính quyền dân chủ đa nguyên của một tập thể có bản lĩnh, lòng yêu nước và dự án chính trị chắc chắn là một điều đất nước cần có nếu chúng ta còn muốn có một tương lai khác. Và khi quyền và phẩm giá của con người được tôn trọng, người ta mới suy nghĩ đến việc làm sao để phát triển xã hội và để bảo vệ tự nhiên, môi trường – đồng minh của con người.

Ai Ác Ý Vu Cáo Đảng Cộng Sản Việt Nam?

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là một tổ chức có quy củ và trật tự, chúng tôi chỉ làm những gì đã trình bày rõ trong dự án chính trị Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai và cũng không cần thiết phải xuống đường biểu tình hoặc làm những hành động khác ngoài tiếp tục nói lên lẽ phải và vận động tình cảm của dân tộc trong vụ xét xử ông Trần Khắc Đức. 

Các Đế Chế Lớn Nhất Thiết Cần Một Nền Tảng Tư Tưởng Để Ổn Định?

Nhìn lại dòng chảy lịch sử, một quy luật thú vị hiện ra: hầu hết các đế chế hay quốc gia lớn muốn duy trì trật tự lâu dài đều dựa vào một nền tảng tinh thần ở mức cao. Đó có thể là ý thức hệ, triết lý hay tôn giáo có hệ thống, đóng vai trò như chiếc xương sống vô hình giữ xã hội gắn kết lâu dài.

Thêm một phiên tòa chà đạp pháp luật (Nguyễn Gia Kiểng)

Dù Đức bị tuyên án bao nhiêu năm tù cũng không quan trọng vì chế độ cộng sản đã đến hồi cuối của giai đoạn cuối của tiến trình cáo chung. Các tù nhân lương tâm sẽ lấy lại được tự do trong tương lai gần.  Và lúc đó nhân dân và lịch sử sẽ phán xét chính xác những gì đúng và những gì sai, những ai có công và những ai có tội.

Tại Sao Mexico Kém Phát Triển Hơn Mỹ Và Canada? (Nghiên Cứu Lịch Sử)

Khi nhìn vào bản đồ Bắc Mỹ, một câu hỏi tự nhiên hiện ra: tại sao Mexico lại có mức phát triển thấp hơn nhiều so với hai nước láng giềng phía bắc? Câu trả lời không nằm ở thời điểm hiện tại, mà phải tìm kiếm từ sâu trong quá khứ – từ chính những ngày đầu thực dân châu Âu đặt chân đến Tân Thế giới.

Cách các nhà nước chuyên chế thao túng thông tin trên mạng xã hội (Aiden Hoyle)

Sự thật có thể phức tạp và đôi lúc nhàm chán. Thế nhưng, bằng cách lợi dụng xu hướng bị cuốn hút bởi những điều giật gân, Nga và Trung Quốc có thể gieo rắc vào thế giới quan của chúng ta một cách nhìn cụ thể mà ở đó nền dân chủ yếu kém và hỗn loạn, còn họ mang đến một tương lai công bằng và thiết thực hơn.

“Lai tại khứ giao duyên” (Nguyễn Hoàng Văn)

“Lai” là vị lai, chỉ chuyện của tương lai, “khứ” là quá khứ, chuyện đã xảy ra rồi và “tại”, hẳn nhiên, là hiện tại, chuyện trước mắt. Nếu “Tân cổ giao duyên”, ra mắt vào giữa thập niên 1960, được giới thưởng ngoạn bình dân đương thời hoan hỉ đón chào thì nay, cuộc giao duyên xuyên thời gian này, lại khiến những ai quan tâm đến vận nước phải đau đớn ngậm cười.