Dựng tượng Thúy Kiều (Nguyễn Hoàng Văn)

Thường, người ta coi khinh và chà đạp người làm điếm. Tuy nhiên cần nhớ rằng họ bán thân thể họ: da thịt họ, họ có quyền tự chủ, tự quyết và, xét ra, tiền trao cháo múc, họ cũng chẳng làm hại ai. Đáng nói là thứ điếm cao cấp, chỉ bán thân người khác chứ, mà là bán hàng triệu người, bán hàng mấy thế hệ, thậm chí còn bán cả thân thể và tương lai của đất nước, dân tộc.

“Nhất thể hoá kiểu Tàu” – Quyền lực tập trung như một phản xạ sinh tồn của hệ thống (Nghiên Cứu Lịch Sử)

“Nhất thể hoá” không phải là phát minh chính trị mới. Nó xuất hiện lặp đi lặp lại trong lịch sử như một phản xạ sinh tồn của các hệ thống quyền lực khi đối diện với khủng hoảng niềm tin, suy giảm hiệu quả quản trị, và nỗi sợ tan rã từ bên trong. Khi một trật tự cảm thấy mình không còn được nâng đỡ bởi đồng thuận xã hội hay kỷ luật nội bộ, nó có xu hướng co lại quanh một trung tâm duy nhất, với hy vọng rằng ý chí cá nhân có thể bù đắp cho sự mệt mỏi của thể chế.

Đảng viên Cộng Sản không nên làm nạn nhân của chế độ Cộng Sản! (Chu Tuấn Anh)

Sự bối rối của một lực lượng có ít truyền thống tham dự vào chính trường đã khiến quân đội trở nên yếu thế trước những thủ đoạn chính trị và toan tính của phe nhóm Công An – Hưng Yên của Tô Lâm. Tuy vậy, đằng nào thì kết quả của cuộc cạnh tranh quyền lực lần này cũng đã phản ánh Tô Lâm không có được sự áp đảo tuyệt đối trong chế độ. Nếu thực sự Tô Lâm tiếp tục ngồi lại trong nhiệm kỳ tới, sự chống đối dành cho ông Tô chỉ ngày một tăng lên mà thôi.

Tổ quốc lâm nguy! (Nguyễn Gia Kiểng)

Cũng phải lưu ý rằng từ một năm qua ông Phạm Minh Chính không ngừng gào thét buộc các địa phương phải giải ngân ngay các dự án đầu tư. Đáng lẽ một cấp lãnh đạo phải phải nói ngược hẳn lại, phải cảnh giác các địa phương và các cơ quan là phải rất thận trọng, chỉ được giải ngân sau khi đã nghiên cứu rất kỹ và chắc chắn là dự án sẽ sinh lợi.

Tại sao ông Tô Lâm đã không thể mở ra một Kỷ Nguyên mới?

Có một điều chắc chắn rằng, sau một năm ông Tô Lâm hô hào mở ra kỷ nguyên mới, sự ủng hộ dành cho ông có lúc đã lên cao từ một bộ phận nhân sĩ trí thức cấp tiến còn nuôi hy vọng chế độ Cộng Sản Việt Nam (CSVN) có thể cải tổ. Nhưng để rồi, uy tín của ông rơi xuống rất thấp đến mức bị chống đối ngay trong chính nội bộ Đảng Cộng sản.

Dân chủ hóa đất nước là nguyện vọng của đa số người Việt, dù là trong hay ngoài Đảng.

Ngay ở thời điểm này, anh em cộng sản cần động viên nhau rằng chúng ta hoàn toàn có thể bắt tay nhau để đi trên đại lộ dân chủ và thênh thang tiến về một Kỷ nguyên của dân chủ và phát triển. Hãy động viên nhau rằng hòa giải dân tộc không hề khó như chúng ta vẫn nghĩ, nếu mọi người Việt đều đồng lòng và quyết tâm, đều coi nhau như đồng bào.