Những Cú Sốc Hàng Ở Việt Nam Hậu Đại hội XIV – Kỳ 3

Trong khi người dân không còn xa lạ gì với cảm giác về “những con đường tiến thân đã được sắp sẵn”, thì một số cây bút lại mải miết dựng nên một câu chuyện khác : Việt Nam đang bước vào kỷ nguyên quản trị hiện đại, thế hệ hậu chiến lên thay, technocrats nắm quyền…  

Những Cú “Sốc Hàng” Ở Việt Nam Hậu Đại Hội XIV – Kỳ 2

Sau Đại hội XIV, Việt Nam tiếp tục chuyển động mạnh mẽ, nơi những thay đổi về quyền lực, thể chế và định hướng phát triển diễn ra đồng thời và với tốc độ cao hiếm thấy kể từ sau Đổi mới. Bề mặt chính trị – kinh tế có vẻ ổn định, nhưng bên dưới là những xáo trộn đang rung lắc qua nhiều tầng nấc khác nhau của đời sống quốc gia. Một số quyết sách hôm nay có thể sẽ định hình quỹ đạo phát triển trong nhiều thập niên tới.

Những Cú “Sốc Hàng” Ở Việt Nam Hậu Đại Hội XIV – Kỳ 1

Hậu Đại hội XIV, giới quan sát tập trung chú ý không chỉ danh sách nhân sự cụ thể, mà là một chuỗi vấn đề căn bản hơn nhiều: Việt Nam sẽ vận hành theo mô hình quyền lực nào, và hệ thống thể chế hiện tại liệu có đủ khả năng chịu tải và điều chỉnh mô hình đó không? Hay dưới thời Tô Lâm, Bộ Luật về ĐCSVN sẽ chào đời? 

Chế độ Iran thảm sát người biểu tình : Tội ác dần dần được gọi đúng tên (RFI)

Những bằng chứng mới từ giới y tế và các tổ chức độc lập đang phá tan bức màn im lặng về cuộc đàn áp đẫm máu tại Iran, với hàng chục nghìn người biểu tình bị sát hại chỉ trong vài tuần, được báo chí đề cập rộng rãi hôm nay 27/01/2026. Riêng Le Figaro dành trọn hồ sơ cho vấn đề này, chạy tít trang nhất « Iran, thế giới phát hiện tầm cỡ của vụ thảm sát ».

Phim “The general”, như tiếng thét uất nghẹn từ bên trong (Ls Đặng Đình Mạnh)

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ), đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc động, thậm chí, cho đến khi được mời phát biểu về bộ phim ngay sau đó, tôi vẫn còn nghẹn giọng.

Tình Trạng Sức Khoẻ Của Bà Cấn Thị Thêu và ông Nguyễn Năng Tĩnh

Chính quyền cộng sản quan niệm nhà tù là giai đoạn then chốt để đánh gục ý chí và sức khoẻ của những tù nhân chính trị. Sự thiếu thốn về thực phẩm, chăm sóc y tế và cả những điều kiện sinh hoạt hàng ngày đã được huy động một cách đắc lực để trở thành một vũ khí trừng phạt, đày đọa và trả thù.

Dân Chủ Giữa Thời Điểm Nghiêng Ngả: Toàn Trị Mềm, Suy Thoái Và Ngã Rẽ Cải Cách Cho Việt Nam (Ngô Tràng An)

Dân chủ suy giảm khắp thế giới, toàn trị trở nên tinh vi và linh hoạt, còn xã hội Việt Nam đang chuyển động nhanh. Giữa bối cảnh này, Việt Nam đứng trước câu hỏi sống còn: làm thế nào cải cách thể chế để vừa duy trì ổn định, vừa mở ra cơ hội phát triển lâu dài? Bài viết phân tích nghịch lý và lộ trình khả thi.

Người dân có thể không quan tâm đến chính trị, nhưng chính trị luôn quan tâm đến người dân (Hoai Linh Ngoc Duong)

Rất nhiều người nói: “Tôi không quan tâm đến chính trị.”

Họ nói điều đó như thể chính trị là một thú vui xa xỉ của giới tinh hoa, là chuyện cãi cọ vô bổ trên truyền hình, là trò chơi quyền lực không liên quan đến đời sống thường ngày. Nhưng đó là một ảo tưởng nguy hiểm. Bởi người dân có thể quay lưng với chính trị, nhưng chính trị chưa bao giờ quay lưng với người dân.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 3

Nếu Kỳ I là câu chuyện về ngôn ngữ quyền lực bị cưỡng bức, Kỳ II là sự “thoát xác” của một lý tưởng chỉ còn lại cái vỏ CNXH, thì Kỳ III này chạm tới điểm rơi của hệ thống: khoảnh khắc khi pháp quyền không còn là trụ cột, mà bị thay thế bằng kim tiền kết hợp với toàn trị như hai bánh răng ăn khớp nhau.

Chuyện hài cười ra nước mắt : khi kẻ xâm chiếm đòi trục xuất chủ nhà (Hoai Linh Ngoc Duong)

Nước Mỹ dưới thời Donald Trump quả thật không thiếu những màn bi hài kịch chính trị. Nhưng có những khoảnh khắc vượt xa mức bi hài thông thường, để bước hẳn sang thể loại hài đen lịch sử. Chẳng hạn như việc ICE – cơ quan thực thi di trú liên bang – suýt trục xuất… người da đỏ bản địa ra khỏi nước Mỹ.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 2

Hình ảnh “xác ve sầu” vì thế mang tính mô tả, không phải mỉa mai. Cái xác của CNXH – tức hệ thống thuật ngữ, biểu tượng, nghi thức, khẩu hiệu – vẫn còn nguyên trên cành. Nó được bảo quản cẩn thận trong văn kiện, trong diễn văn, trong sách giáo khoa. Nhưng “con ve thật” – tức bản chất của hệ thống – đã chuyển hóa thành một cấu trúc mà trọng tâm không phải là phúc lợi xã hội hay quyền làm chủ của người dân, mà là sự ổn định tuyệt đối của quyền lực đảng.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 1

Triệu Cao dắt một con hươu vào triều, gọi đó là ngựa, rồi hỏi quần thần. Câu hỏi ấy không nhằm tìm kiếm câu trả lời đúng. Nó là một phép thử chính trị. Người nào nói sự thật – rằng đó là hươu – bị giết. Người im lặng được ghi nhớ. Người thuận theo quyền lực, lặp lại lời nói dối, thì được bảo toàn và thăng tiến. Từ khoảnh khắc đó, triều đình nhà Tần không còn là nơi bàn quốc sự, mà trở thành một không gian của sự đồng lõa tập thể.