Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 3

Nếu Kỳ I là câu chuyện về ngôn ngữ quyền lực bị cưỡng bức, Kỳ II là sự “thoát xác” của một lý tưởng chỉ còn lại cái vỏ CNXH, thì Kỳ III này chạm tới điểm rơi của hệ thống: khoảnh khắc khi pháp quyền không còn là trụ cột, mà bị thay thế bằng kim tiền kết hợp với toàn trị như hai bánh răng ăn khớp nhau.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 2

Hình ảnh “xác ve sầu” vì thế mang tính mô tả, không phải mỉa mai. Cái xác của CNXH – tức hệ thống thuật ngữ, biểu tượng, nghi thức, khẩu hiệu – vẫn còn nguyên trên cành. Nó được bảo quản cẩn thận trong văn kiện, trong diễn văn, trong sách giáo khoa. Nhưng “con ve thật” – tức bản chất của hệ thống – đã chuyển hóa thành một cấu trúc mà trọng tâm không phải là phúc lợi xã hội hay quyền làm chủ của người dân, mà là sự ổn định tuyệt đối của quyền lực đảng.

Chỉ Hươu Nói Ngựa – Kỳ 1

Triệu Cao dắt một con hươu vào triều, gọi đó là ngựa, rồi hỏi quần thần. Câu hỏi ấy không nhằm tìm kiếm câu trả lời đúng. Nó là một phép thử chính trị. Người nào nói sự thật – rằng đó là hươu – bị giết. Người im lặng được ghi nhớ. Người thuận theo quyền lực, lặp lại lời nói dối, thì được bảo toàn và thăng tiến. Từ khoảnh khắc đó, triều đình nhà Tần không còn là nơi bàn quốc sự, mà trở thành một không gian của sự đồng lõa tập thể.

Sự thức tỉnh của công lý và trách nhiệm quốc tế 19/1/1974 — 19/1/2026 (Lê Chân)

Ngày 19 tháng 1 hàng năm luôn trở thành một vết khắc không phai mờ trong ký ức của dân tộc Việt Nam. Đó không chỉ là một mốc thời gian gợi nhớ về một biến cố đau thương, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm lịch sử, trách nhiệm pháp lý và trách nhiệm đạo lý của cả một dân tộc trước biển đảo thiêng liêng của mình.

1975-1985: Chiến Dịch X1, X2, X3 Và Thập Niên Bị Lãng Quên (Nghiên Cứu Lịch Sử)

Làn sóng di cư lớn nhất không diễn ra năm 1975. Nó tập trung trong giai đoạn 1978-1982, cao trào của phong trào thuyền nhân, và kéo dài đến đầu-giữa thập niên 1990. Phần đông những người ra đi không phải sĩ quan cao cấp hay người “chạy theo Mỹ”. Họ là tiểu thương, trí thức, gia đình có lý lịch “xấu”, người Hoa, và những người bị bít đường sống.

Phân Biệt Rule Of Law (Pháp Trị) Và Rule By Law (Cai Trị Bằng Luật)

Trong mô hình rule of law (pháp trị), luật pháp đứng trên quyền lực. Nhà nước, chính quyền và quan chức bị ràng buộc bởi luật như mọi công dân thường. Ngược lại, trong rule by law (cai trị bằng luật), luật pháp trở thành công cụ của kẻ cầm quyền. Quyền lực đứng trên luật. Luật được viết ra chủ yếu để quản lý người dân, có thể bị sửa đổi tùy ý, áp dụng chọn lọc và không bình đẳng.

Trump, Groenland và Châu Âu – Từ căng thẳng địa–chính trị, đến trật tự thế giới mới… (Hoàng Quốc Dũng)

Lịch sử chứng minh: ngay cả một người tốt, nếu được trao độc quyền và không có kiểm soát, cũng dễ trở thành độc tài. Huống chi một siêu cường. Thế giới không cần một quốc gia “làm cha làm mẹ”, mà cần luật lệ chung để mọi quốc gia(mạnh hay yếu) đều bị giới hạn và có chịu trách nhiệm.

“Vua rác” chiếu ra mắt ở Oakland, California (Bùi Văn Phú)

Chiều ngày 10/1/2026 tại rạp Regal trong khu Jack London Square ở thành phố Oakland, miền bắc California đã có buổi chiếu ra mắt phim “The King of Trash” – tiếng Việt gọi là “Vua rác” – của đạo diễn Errol Webber, với 400 khách dự. Đạo diễn Webber và những người kể lại câu chuyện là ông David Dương và hai người em là Christina và Victor cũng có mặt trong buổi chiếu phim.

Iran và bài học cho Việt Nam

Chúng ta không cần một kịch bản xuống đường, nổi dậy quần chúng như Iran vì chúng ta hoàn toàn có thể có một sự chuyển tiếp trong tình tự dân tộc. Người ta có xuống đường cũng chỉ để kỷ niệm cho một chiến thắng chung của cả một dân tộc thay vì để đối kháng. Những ai yêu nước Việt Nam đều không muốn thấy tiếng súng và cảnh người Việt đàn áp, trả thù báo oán hay cảnh huynh đệ tương tàn.

Tích Tụ Những Nghịch Lý Nội Tại: Con Đường Phía Trước Của Việt Nam Sẽ Về Đâu? (Đinh Hoàng Thắng)

Việt Nam đang đối diện với năm nghịch lý nội tại: phát triển nhanh nhưng nền tảng thể chế yếu; hội nhập sâu nhưng sức chống chịu hệ thống thấp; xã hội năng động nhưng cải cách quản trị chậm; tăng trưởng phụ thuộc bên ngoài trong khi năng lực nội sinh mong manh; khát vọng lớn nhưng phân bổ nguồn lực kém hiệu quả.

Đại hội XIV: Nói và Làm – Cải cách thực chất (Trần Hùng)

Sau 13 kỳ Đại hội, đất nước đã đạt được một số thành tích bề nổi, nhưng đồng thời cũng đang đối mặt với những điểm nghẽn kéo dài: năng suất lao động thấp, doanh nghiệp tư nhân khó lớn, đổi mới sáng tạo chưa trở thành động lực chính, bộ máy hành chính còn nặng nề, và niềm tin xã hội chịu nhiều thử thách. Trong bối cảnh đó, nếu Đại hội XIV không đi sâu vào các vấn đề cấu trúc của hệ thống phát triển, thì nguy cơ lớn nhất là nói nhiều về đích đến, nhưng vẫn thiếu con đường đi thực chất.

Tô Lâm, Một Đại Họa Cho Đất Nước Và Cho Chính Đảng Cộng Sản (Việt Hoàng)

6 tháng trước đây thì không một người Việt Nam nào đặt câu hỏi ai sẽ là tổng bí thư đảng trong đại hội 14 vì câu trả lời đã quá hiển nhiên: Tô Lâm. Tuy nhiên càng gần ngày đại hội 14 thì có một khuôn mặt ngày càng được nhắc đến nhiều hơn (thậm chí là ngay cả sau khi hội nghị trung ương 15 kết thúc với kết quả đồn đoán là Tô Lâm vẫn tiếp tục làm tổng bí thư), người đó là đương kim bộ trưởng quốc phòng, đại tướng Phan Văn Giang.

Sáp Nhập Greenland Sẽ Là Một Thảm Họa Chiến Lược (Casey Michel)

Sự mở rộng đế quốc có xu hướng chuyển thành sự dàn trải đế quốc – và cuối cùng, là sự sụp đổ đế quốc. Kết hợp với một hệ thống đồng minh tan vỡ, một người hàng xóm trở nên cứng rắn hơn (và nhiều khả năng sẽ sở hữu vũ khí hạt nhân), sự trỗi dậy của các đế quốc trên toàn thế giới, và sự sụp đổ của tuyên bố về bất kỳ loại hình lãnh đạo toàn cầu hay đạo đức toàn cầu nào, thì đây chính là các “nguyên liệu” để khiến cuộc tiến công vào Greenland trở thành một thảm họa mang tầm vóc định hình thời đại – đồng thời trở thành một cuộc khủng hoảng an ninh quốc gia mà những hệ lụy của nó mới chỉ bắt đầu lộ diện.