Chiến Dịch “40 Ngày”: Ukraine Tìm Cách Đưa Chiến Tranh Vào « Pháo Đài Kiên Cố Moscow». (Hoàng Quốc Dũng)

Cuộc chiến, xét cho cùng, có thể kéo dài hay kết thúc không chỉ tùy vào chiến trường, mà còn tùy vào những biến động sâu hơn trong cấu trúc quyền lực và năng lực tự điều chỉnh của hệ thống chính trị Nga. Hy vọng rằng chiến dịch “40 ngày” này sẽ góp phần tiếp tục tích lũy “lượng”(của áp lực quân sự, kinh tế và tâm lý) để rồi, đúng như quy luật biện chứng duy vật mà các giáo trình Mác–Lê-nin từng giảng dạy, khi “lượng” đã đủ lớn thì sớm hay muộn cũng sẽ dẫn đến một “bước nhảy về chất” = Tin Tịt

Lá Thư Của Kỷ Nguyên

Công cuộc đấu tranh cho dân chủ lần này cũng là để những khổ đau và mất mát trong uất hận của quá khứ không được lặp lại, những gì gian khổ và tăm tối của ngày hôm nay sẽ phải qua đi. Tương lai của những đứa trẻ được sinh ra ngày hôm nay sẽ hoàn toàn khác, một tương lai không còn những giọt nước mắt buồn tủi mà sẽ tràn ngập hoa và nụ cười hạnh phúc.

Hungary – Tự Do Và Ái Tình (Đinh Hoàng Thắng)

Có lẽ bài học thú vị nhất của câu chuyện Hungary là nó không chỉ nói về Dân tộc Hungary. Nó nói về số phận của mọi xã hội hậu cộng sản. Nó cho thấy dân chủ không phải con đường một chiều. Một quốc gia có thể tiến lên rồi lại trượt lùi. Có thể gia nhập châu Âu rồi lại rơi vào bóng tối của chủ nghĩa dân túy. Nhưng Hungary cũng cho thấy một chân lý khác: Không có hệ thống nào có thể khóa chặt tương lai mãi mãi.

Vài Ý Kiến Về Qui Hoạch Và Giải Tỏa (Việt Hoàng)

Quyết định ‘Qui hoạch tổng thể thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm’ của chủ tịch Hà Nội mới ký ngày 13/5/2026 nhưng cả thành phố Hà Nội đã biến thành một đại công trường từ mấy tháng qua. Không ai có thể biết được là các qui hoạch này sẽ còn được ‘điều chỉnh’ như thế nào trong những ngày sắp tới. Cái gọi là ‘tầm nhìn’ của chính quyền này không có gì là chắc chắn và lâu dài. Các dự án và qui hoạch thay đổi liên tục, nay thế này mai thế khác. Ví dụ, Hà Nội và Sài Gòn đã nhiều lần qui hoạch và giải tỏa mở rộng đường nhưng chỉ vài năm sau lại qui hoạch mở rộng đường thêm một lần nữa.

Thư gửi về tương lai (Kỷ Nguyên)

Tôi và anh chị em còn lại trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên biết rằng, ngày chúng tôi bị bắt sẽ không còn xa. Lá thư này, vì vậy, vừa là sự chuẩn bị, vừa là những lời cần được nói ra trước khi tôi phải vào tù và sau đó là tòa án, nơi mà những lời này sẽ không có điều kiện để trình bày. Không những vậy, còn có khả năng bị xử kín và đưa tin xuyên tạc.

Hợp Tác Quốc Tế Trong Bối Cảnh Mới: Quan Hệ Việt – Nhật – Hàn Nhìn Từ Những Chuyến Thăm Gần Đây (Đinh Hoàng Thắng)

Lập luận rằng Nhật Bản đầu tư vào Việt Nam để kiếm lợi nhuận thường được nêu ra như một dạng “phát hiện gây sốc” (1). Thực ra, đó chỉ là điều hiển nhiên đến mức gần như vô nghĩa nếu dùng làm kết luận. Không có dòng vốn quốc tế nào vận hành ngoài logic lợi nhuận. Nhật Bản không phải ngoại lệ. Hàn Quốc cũng không. Và Trung Quốc lại càng không.

Cảnh Giác Trong Một Thời Điểm Lịch Sử (Nguyễn Gia Kiểng)

Chính Đảng Cộng Sản -vì mù quáng thực hiện chủ nghĩa Mác – Lênin, đánh tư sản, áp đặt kinh tế quốc doanh hoạch định- đã đẩy đất nước xuống vực thẳm rồi cột chặt đất nước vào đáy vực. Sau đó vì sự sụp đổ của quan thày Liên Xô họ đã bắt buộc phải nới lỏng dây trói và để nước ta leo lên được gần một nửa chiều sâu của vực thẳm. Họ phải khiêm tốn, họ chỉ có tội chứ không có công.

“Chính Trị Thị Trường” – Tại Sao Không? (Đinh Hoàng Thắng)

Ý tưởng “chính trị như thị trường” trước hết là một phép ẩn dụ. Nó giúp hình dung một khả năng: rằng các chính sách có thể được lựa chọn thông qua một hình thức cạnh tranh nào đó, thay vì chỉ thông qua các cơ chế nội bộ đảng và chính quyền. Nhưng khi chuyển từ ẩn dụ sang thực tế, vấn đề trở nên phức tạp hơn rất nhiều, bởi nó liên quan đến những đánh đổi giữa hiệu quả và ổn định, giữa đổi mới và kiểm soát.