Vài Ý Kiến Về Qui Hoạch Và Giải Tỏa (Việt Hoàng)

Quyết định ‘Qui hoạch tổng thể thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm’ của chủ tịch Hà Nội mới ký ngày 13/5/2026 nhưng cả thành phố Hà Nội đã biến thành một đại công trường từ mấy tháng qua. Không ai có thể biết được là các qui hoạch này sẽ còn được ‘điều chỉnh’ như thế nào trong những ngày sắp tới. Cái gọi là ‘tầm nhìn’ của chính quyền này không có gì là chắc chắn và lâu dài. Các dự án và qui hoạch thay đổi liên tục, nay thế này mai thế khác. Ví dụ, Hà Nội và Sài Gòn đã nhiều lần qui hoạch và giải tỏa mở rộng đường nhưng chỉ vài năm sau lại qui hoạch mở rộng đường thêm một lần nữa.

Tây Nguyên : Nước Mắt Và Máu (Quang Nguyên)

Những cảnh báo của Hickey về việc áp dụng các chính sách phát triển không phù hợp và thiếu sự hợp tác với các sắc tộc bản địa vẫn còn rất đúng đến ngày nay. Thiếu hiểu biết về đất đai, thiếu nhạy bén về văn hóa, thiếu một chính sách phát triển bền vững vẫn là những yếu tố chính dẫn đến sự xung đột và bất ổn tại Tây Nguyên. 

Nhìn Lại Hiểm Họa Điện Hạt Nhân Tại Việt Nam (Radio Dân Chủ)

Đối với một dân tộc chưa có nhiều kinh nghiệm về an toàn hạt nhân như chúng ta, xây dựng một lò điện nguyên tử đã là một vụ đánh cược với diệt vong. Chính quyền không định xây dựng 1 lò điện nguyên tử mà là 4 lò. Hơn nữa, như thể sợ vụ đánh cược này có quá nhiều ưu thế nghiêng về người Việt Nam, chính quyền đã chọn Nga và công ty ROSATOM là đối tác xây dựng hai lò điện đầu tiên trong nhà máy điện nguyên tử Ninh Thuận 1.

Những Lập Luận Phản Bác Quan Điểm “Vô Minh Thể Chế” – Và Vì Sao Chúng Chưa Đủ (Phan Thiên Ý)

Khái niệm “vô minh thể chế” – hiểu như tình trạng thiếu hụt thông tin đa chiều và hạn chế phản biện do cấu trúc quyền lực tạo ra – thường vấp phải một số phản bác. Những phản bác này không chỉ xuất phát từ giới hoạch định chính sách, mà còn từ các học giả, nhà bình luận theo quan điểm bảo vệ mô hình tập trung quyền lực. Để thảo luận nghiêm túc, cần trình bày đầy đủ các lập luận phản bác trước khi xem xét giới hạn của chúng.

Vô Minh Thể Chế: Đường Lối Cải Cách Và Khả Năng Chuyển Hóa Trong Mô Hình Toàn Trị (Phan Thiên Ý)

Nếu “vô minh thể chế” được xác định là biến số cấu trúc gắn với cách tổ chức quyền lực và quản trị thông tin, thì câu hỏi tiếp theo có tính hệ quả là: cải cách cần được định nghĩa như thế nào để có thể tác động vào chính biến số ấy?

Công Bằng Xã Hội Ở Đâu? Bình Đẳng Công Dân Ở Đâu? (Phạm Đình Trọng)

Với những vụ án đã và đang diễn ra ở nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, người dân thấp cổ bé họng chỉ còn biết than: Công bằng xã hội ở đâu? Bình đẳng công dân ở đâu? Tiếng than thảm thiết của người dân thấu trời xanh mà không thấu đến quan toà của nền tư pháp xã hội chủ nghĩa, không thấu đến quyền lực nhà nước xã hội chủ nghĩa!

Những Cú “Sốc Hàng” Ở Việt Nam Hậu Đại Hội XIV – Kỳ 6

Theo lời kêu gọi của Thủ tướng sắp mãn nhiệm, “làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm”, nhưng ở một tầng nghĩa khác, sân bay Long Thành còn là nơi thể hiện năng lực cất cánh ưu việt của một bộ phận rất đặc thù : tầng lớp quản lý kinh tế quốc doanh. Không cần đường băng dài 4.000m. Không cần tháp không lưu. Chỉ cần một ai đó từ trên cao “phím” đúng thời điểm. Kỳ 6: Thêm “một quả đấm thép” bốc hơi Từ rừng cao su bạt ngàn đến đại công trường Long Thành – đó là hành trình gần 2.000 ngày được mô tả bằng mọi mỹ từ quen thuộc nhất của báo chí chính thống : “vượt nắng thắng mưa”, “ăn tranh thủ ngủ khẩn trương”, “3 ca 4 kíp xuyên lễ xuyên Tết”. Nghe như một bản trường ca lao động, nơi…

Công An Trị: Những Ngày Tháng Cuối Cùng Của Chế Độ CSVN (Radio Dân Chủ)

Theo tác giả Chu Tuấn Anh, nhiều nhân viên công an, an ninh cũng đang chán ghét chế độ công an trị, nhiều đảng viên chế độ cộng sản cũng thấy được chế độ này đã hung bạo và xa dần với tâm tư, tình cảm của họ. Không còn ai muốn chế độ tiếp tục kéo dài ngay cả những thành phần cơ sở, những người đang phục vụ trong chế độ. Điều đó đã chứng tỏ chế độ CSVN đã mất hết tình cảm, nhân tâm và đang lay lắt trong những ngày tháng cuối cùng của nó.

Những Cú “Sốc Hàng” Ở Việt Nam Hậu Đại Hội XIV – Kỳ 5

Không biểu tình, không khẩu hiệu, không đối đầu. Xã hội Việt Nam hậu Đại hội XIV phản ứng bằng một hình thức tinh vi và khó đo lường hơn nhiều : im lặng. Đây không phải là sự im lặng của phục tùng, mà là sự im lặng của những kẻ “thấp cổ bé họng” – những người đã mệt mỏi vì chi phí lên tiếng ngày càng cao trong khi khả năng tạo ra thay đổi ngày càng thấp. Khi áp lực tăng trưởng, kỷ luật và chi phí sống cùng lúc dồn xuống đời sống thường nhật, xã hội không phản kháng bằng xung đột, mà bằng rút lui.

Những Cú Sốc Hàng Ở Việt Nam Hậu Đại hội XIV – Kỳ 3

Trong khi người dân không còn xa lạ gì với cảm giác về “những con đường tiến thân đã được sắp sẵn”, thì một số cây bút lại mải miết dựng nên một câu chuyện khác : Việt Nam đang bước vào kỷ nguyên quản trị hiện đại, thế hệ hậu chiến lên thay, technocrats nắm quyền…  

Những Cú “Sốc Hàng” Ở Việt Nam Hậu Đại Hội XIV – Kỳ 2

Sau Đại hội XIV, Việt Nam tiếp tục chuyển động mạnh mẽ, nơi những thay đổi về quyền lực, thể chế và định hướng phát triển diễn ra đồng thời và với tốc độ cao hiếm thấy kể từ sau Đổi mới. Bề mặt chính trị – kinh tế có vẻ ổn định, nhưng bên dưới là những xáo trộn đang rung lắc qua nhiều tầng nấc khác nhau của đời sống quốc gia. Một số quyết sách hôm nay có thể sẽ định hình quỹ đạo phát triển trong nhiều thập niên tới.

Tích Tụ Những Nghịch Lý Nội Tại: Con Đường Phía Trước Của Việt Nam Sẽ Về Đâu? (Đinh Hoàng Thắng)

Việt Nam đang đối diện với năm nghịch lý nội tại: phát triển nhanh nhưng nền tảng thể chế yếu; hội nhập sâu nhưng sức chống chịu hệ thống thấp; xã hội năng động nhưng cải cách quản trị chậm; tăng trưởng phụ thuộc bên ngoài trong khi năng lực nội sinh mong manh; khát vọng lớn nhưng phân bổ nguồn lực kém hiệu quả.

Đại hội XIV: Nói và Làm – Cải cách thực chất (Trần Hùng)

Sau 13 kỳ Đại hội, đất nước đã đạt được một số thành tích bề nổi, nhưng đồng thời cũng đang đối mặt với những điểm nghẽn kéo dài: năng suất lao động thấp, doanh nghiệp tư nhân khó lớn, đổi mới sáng tạo chưa trở thành động lực chính, bộ máy hành chính còn nặng nề, và niềm tin xã hội chịu nhiều thử thách. Trong bối cảnh đó, nếu Đại hội XIV không đi sâu vào các vấn đề cấu trúc của hệ thống phát triển, thì nguy cơ lớn nhất là nói nhiều về đích đến, nhưng vẫn thiếu con đường đi thực chất.